Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 118

“Tại sao thay thuốc lại muốn lên giường?”

Đương nhiên Tống Thanh Thư không có ngu xuẩn hỏi ra vấn đề này, hắn cũng muốn trêu ghẹo Triệu Mẫn một phen, liền mỉm cười gật gù đáp ứng:

– Làm phiền phu nhân.

Trên giường Triệu Mẫn trong lòng đang cầu khẩn Tống Thanh Thư tìm lý do từ cự tuyệt, nào ngờ hắn lại đồng ý, suýt chút nữa bị tức gần chết.

Có điều bây giờ không phải là lúc tức giận, nếu như bị Đường phu nhân nhìn thấy mình đang ở trên giường của Tống Thanh Thư, thì danh tiết dù có nhảy vào hoàng hà cũng không rửa sạch, nhìn chúng quanh, Triệu Mẫn bất thấy không còn chỗ nào có thể ẩn nấp, thấy bên ngoài hai người đã đi tới gần trước giường, Triệu Mẫn cắn răng, chui vào trong chăn đắp lại kín mít.

Vén tấm mành lên, nhìn thấy cái chắn ngổn ngang, Đường phu nhân mới yên lòng, lúc đứng ở ngoài cửa chờ Tống Thanh Thư lâu như vậy mà hắn cũng chưa có tới mở cửa, nàng đã hoài nghi, giờ nhìn thấy thấy chăn gối ngổn ngang, hiển nhiên đúng như hắn nói, mới vừa lên trên giường định ngủ, bởi vì mặc lại y phục cho nên mới ra mở cửa hơi chậm.

Tống Thanh Thư tầm mắt quét qua, liền đoán được Triệu Mẫn đang trốn ở bên trong chăn, hằn liền ngồi xếp bằng trên giường.

– Công tử kiên nhẫn chịu đau một chút, để ta giúp thay thuốc.

Đường phu nhân cởi hài, rồi ngồi quỳ ở trên giường, ôn nhu nói.

– Phu nhân cứ việc làm đi, tại hạ tuy so được với Quan Công róc xương chữa thương, nhưng chút ít đau đớn này vẫn nhịn được.

Tống Thanh Thư lại nghĩ đến cùng với Dương Diệu Chân mới lần đầu gặp gỡ, liền bị nàng cắm ở trên người một thương, đúng là bắt đầu không có gì mỹ hảo cả.

Đường phu nhân ‘Ừ’ một tiếng, động tác nhẹ nhàng cỡ áo hắn ra.

Thân thể lộ ở bên ngoài cảm nhận được chút ít khí lạnh, Tống Thanh Thư lông mày nhíu một cái: “Nữ nhân này không biết là vô tình hay là cố ý, thay thuốc mà mập mờ như thế, lúc thì biểu hiện nóng bỏng quyến rũ, lúc lại biểu hiện kiên trinh cương liệt, cũng không biết mặt thật của nàng bên nào mà lần…”

– Da thịt của công tử thật là tốt chứ không bóng loáng như cô nương kia…

Đầu ngón tay của nàng nhẹ nhàng lướt qua bả vai của hắn, Đường phu nhân tấm tắc khen lấy.

Tống Thanh Thư bây giờ nội công đã đạt tới hóa cảnh, da thịt thân thể so với người bình thường thực sự tốt hơn nhiều, có điều thân là nam nhân, hắn vẫn không quen nghe tán dương theo cách như thế này.

Nghe được Đường phu nhân nhắc tới mình, không biết là vì bất mãn hay là cái gì, từ phía dưới chăn duỗi ra một bàn tay nhỏ bé, lặng lẽ ngắt Tống Thanh Thư một cái.

– Á…

Đường phu nhân giật mình kêu lên, nhìn Tống Thanh Thư rồi khuôn mặt nàng rất nhanh đỏ lên, khẽ cắn môi nói.

– Ta cứ tưởng rằng Tống công tử thực sự là cao tăng đắc đạo, có người ngồi ở trong lòng mà vẫn không loạn, không ngờ công tử cũng xấu…

Thì ra Triệu Mẫn trốn kín mít trong chăn không nhìn thấy bên ngoài, chỉ có thể dựa vào phương hướng giọng nói truyền tới mà phán đoán vị trí hai người, nào ngờ lúc Đường phu nhân thay đổi thuốc cho Tống Thanh Thư thì vừa vặn thay đổi vị trí, kết quả là Triệu Mẫn đưa bàn tay ra bóp trúng ngay một bên mông lớn của Đường phu nhân. Đường phu nhân thì không biết trên giường còn có một người khác, nên cho rằng Tống Thanh Thư chiếm tiện nghi mình.

Tình huống Triệu Mẫn mờ ám sao có thể giấu diếm được Tống Thanh Thư, thấy Đường phu nhân hơi cáu giận nhìn mình, Tống Thanh Thư cười khổ, chỉ đành im lặng thừa nhận nỗi oan ức này.

– Cho dù là cao tăng đắc đạo đi nữa, nhưng gặp phải phu nhân là tuyệt đại mỹ nhân phong hoa, chỉ sợ cũng phải động lòng hoàn tục.

Tống Thanh Thư cười cười, một bên đưa tay vào trong chăn đi, bóp lấy một cái trả thù lại Triệu Mẫn một trảo vừa rồi nàng bóp trúng Đường phu nhân.

– A…

Trong chăn truyền đến một tiếng hô khẽ, may là Đường phu nhân đang tập trung thay thuốc, băng lại trên người Tống Thanh Thư, nên Triệu Mẫn mới không có bị bại lộ.

Cũng không biết vừa rồi đã bóp trúng vị trí nào trên cơ thể Triệu Mẫn, mà là trúng phải một mảnh thịt non nhô lên mềm mại, Tống Thanh Thư không chút biến sắc thu hồi bàn tay làm ác…

– À… chuyện phiền não lớn nhất của công tử bây giờ là gì?

Đường phu nhân, tiếp tục đổi xức thuốc cho hắn, một bên nhẹ giọng hỏi.

– Chuyện phiền não lớn nhất?

Tống Thanh Thư sững sờ, chuyện phiền não cho dù có nhiều, cũng không thể nói cho nữ nhân này biết được, huống chi một bên còn có quận chúa Triệu Mẫn đang nhìn chằm chằm vào.

– Chuyện phiền não thì tại hạ có nhiều, nhưng đa số là chuyện dung tục của thế gian, nói ra e sợ sẽ bẩn tai của phu nhân.

– Công tử cứ nói đùa, người như công tử anh tuấn tiêu sái, võ công cái thế anh hùng như vậy, trong thiên hạ còn có chuyện gì có thể làm khó được công tử đây?

Đường phu nhân luồn tay từ bên dưới sườn hắn xuyên qua, nghiêm túc thắt lại dây băng vải cho hắn cho xong…

Triệu Mẫn lặng lẽ từ trong chăn nhú ra cái đầu, nhìn Tống Thanh Thư tạo ra khẩu hình:

– Việc chính sự…

Tống Thanh Thư cười cợt, duỗi ra bàn chân đấy cái đầu của Triệu Mẫn vào lại trong chăn.

Trong chăn Triệu Mẫn một trận muốn buồn nôn, trong lòng tức giận: “Tên khốn kiếp này, một ngày nào đó ta phải dằn vặt ngươi một trận cho biết tay…”

– Trước mắt tại hạ có một chuyện phiền não…

Gò mà Đường phu nhân cách lồng ngực hắn rất gần, gần đến Tống Thanh Thư mức trong lòng hắn không nhịn được nổi lên nhàn nhạt gợn sóng, hằn liền đưa tay đỡ lấy phía sau lưng nàng, để tránh khỏi bị ngã.

– Đó chính là đã lâu như vậy, vẫn chưa biết phương danh của phu nhân.

Sau khi kết thúc việc băng bó, Đường phu nhân cũng không vội đứng lên, lẳng lặng nằm ngồi ở trong lòng Tống Thanh Thư, nhìn hắn:

– Dựa theo tập tục người Hán, tên của nữ nhân ngoại trừ phụ mẫu biết được, cũng chỉ có thể nói cho phu quân của mình mà thôi…

Bị ánh mắt kiều mị nhìn mình chằm chằm, Tống Thanh Thư từ tốn nói:

– Nhưng phu nhân là người Nữ Chân, không phải là người Hán, theo tại hạ được biết, người Nữ Chân đâu có quy củ này chứ?

– Um… thôi được rồi, tên ta là Đường Quát Định Ca, có phải là rất khó nghe?

Đường phu nhân thấp thỏm nhìn Tống Thanh Thư, chỉ lo hắn lộ ra vẻ ghét bỏ.

– Tại hạ cảm thấy cái tên rất tốt a.

Tống Thanh Thư cười nói.

– So với cái gì đệ nhất mỹ nữ Triệu Mẫn quận chúa Mông Cổ có tên là Mẫn Mẫn Mộc Nhĩ gì đó thì cái tên của phu nhân êm tai hơn nhiều lắm.

Vừa dứt lời, Triệu Mẫn tức giận cách cái chăn đạp hai chân hắn kháng nghị. Đường phu nhân nữa nằm nữa ngồi trong lòng Tống Thanh Thư, tầm mắt bị thân thể hắn chặn lại, nên không nhìn thấy tất cả những động tác này.

– Thật không?

Đường phu nhân kêu lên.

– Ta còn lo lắng công tử thân là người Hán, sẽ không thích cái tên như vậy đây.

Tống Thanh Thư ngẩn ra, nói:

– Ngay cả quân thủ thành rất trọng yếu đối với phu nhân cũng một mực cung kính, nêu là vậy thì phu nhân ở trong triều đình Kim quốc có thân phận rất cao quý, cần gì phải quan tâm đến tại hạ một người Hán như vậy chứ…

Không biết nhớ tới cái gì, Đường phu nhân đột nhiên thở dài:

– Đó chỉ là mặt ngoài mà thôi, còn trong lòng ta đau khổ thì có ai biết.

– Phu nhân nếu đã để trong lòng chịu không nổi, thì tại hạ có thể chân thành lắng nghe chia sẻ với phu nhân…

Tống Thanh Thư cũng không hiểu vì sao đột nhiên tâm tình hắn gợn sóng với Đường phu nhân, nhưng nếu bỏ qua cơ hội ngày hôm nay, chỉ sợ ngày sau đừng nghĩ đến mỹ phụ yêu diễm thành thục này từ trong miệng phun ra bí mật gì.

– Ta… có thể… có thể tín nhiệm ngươi sao?

Đường phu nhân sóng mắt lưu chuyển, cứ như vậy nhìn chằm chằm không chớp Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư trong lòng cả kinh, vội vã vươn tay ra thề nói:

– Nếu phu nhân hôm nay đối với tại hạ nói ra chuyện trong lòng, tại hạ lại nói cho những người khác nghe, thì Ngũ Lôi đình sẽ giáng xuống đầu…

– Ai…

Đường phu nhân vội vươn ngón tay đè lại miệng của hắn.

– Công tử không cần phát lời thề độc này, ta đương nhiên là tin tưởng công tử…

Tống Thanh Thư khi thề cũng nghĩ thầm: Triệu Mẫn là ở trong chăn cũng nghe được chuyện của Đường phu nhân, thì đâu có tính mình vi phạm lời thề là không nói cho người khác nghe, nhưng thấy Đường phu nhân tín nhiệm hắn như vậy, trong lòng hắn đột nhiên có một loại cảm giác vô cùng áy náy.

– Công tử có biết vì sao thủ thành Khai Phong đối với ta lại cung kính như vậy?

Đường phu nhân cũng không có chú ý tới sắc mặt hắn dị thường, nàng rơi vào trầm tư, giọng nói mờ ảo cực kỳ…

– Chẳng lẽ là việc phu nhân cùng hoàng hậu có quan hệ?

Nhớ đến nàng vừa nãy có nói, Tống Thanh Thư dò hỏi.

– Ta cùng hoàng hậu đâu có quan hệ gì chứ…

Đường phu nhân cười lạnh, lại rơi vào trầm mặc.

Triệu Mẫn chờ đến nóng lòng, cách chăn liên tục đá phía sau lưng Tống Thanh Thư, ra hiệu hắn tiếp tục hỏi dò đi, nhưng Tống Thanh Thư nhưng không hề bị lay động, hắn cũng không muốn lúc này quấy rối tâm tình của Đường phu nhân.

May là Đường phu nhân cũng không có để chờ bao lâu, tiếp tục nói:

– Nhưng nói không liên quan cũng không đúng lắm, nếu nói chuẩn xác, là ta và hoàng hậu đều cùng trải qua trên giường với một nam nhân.

Giọng nói của Đường phu nhân vẫn bình tĩnh, nhưng Tống Thanh Thư lại bị dọa sợ, hắn do dự hỏi:

– Vậy là phu nhân bị hoàng đế Kim quốc…

Ý nghĩ đầu tiên của hắn là hoàng hậu Bùi Mạn cùng với Đường phu nhân trải qua trên giường cùng với Tiết Độ Sứ phu quân của nàng, nhưng dựa vào thân phận Sùng Nghĩa Quân Tiết Độ Sứ, muốn cùng với hoàng hậu giao hoan, thì còn lâu mới đủ tư cách.

– Không phải…

Đường phu nhân nhẹ nhàng lắc lắc đầu, giống như một tiếng sét vang trời, Tống Thanh Thư cùng Triệu Mẫn trong lòng nổ vang, nàng cũng lắc đầu, đừng nói là hoàng hậu Bùi Mạn của Kim quốc lại cho Hoàng Đế đeo trên đỉnh đầu đại mũ xanh.

– Có một nam nhân, hắn không chỉ có thân phận cao quý, quyền thế ngập trời, trước mắt tất cả mọi người danh tiếng rất tốt, hơn nữa tướng mạo anh tuấn, có rất nhiều nữ nhân thầm xem hắn là như ý lang quân trong lòng. Mãi cho đến một ngày, thê tử của hắn mời ta đến phủ làm khách, ta không chút nào phòng bị, cứ như vậy đi tới, nào có biết sau bữa tiệc không bao lâu ta liền hôn mê, đến lúc tỉnh lại, thì hắn đang ở trên người của ta rong ruổi làm chuyện cầm thú…

Nói tới đây Đường phu nhân đã khóc không thành tiếng, một bên Triệu Mẫn trong lòng cũng tư lự.

Tống Thanh Thư trầm giọng nói:

– Người nam nhân này là ai?

Đường phu nhân lắc đầu:

– Hắn áp chế sự an nguy của cả gia tộc ta, vì vậy ta không thể nào tiết lộ ra tên của hắn được.

Tống Thanh Thư nhướng mày, muốn nói cái gì, thì Đường phu nhân đã tiếp tục nói:

– Sau đó ta dự định vạch trần bộ mặt thật của hắn, vừa đúng dịp lại phát hiện ra thậm chí ngay cả hoàng hậu Bùi Mạn cũng cùng hắn trải qua trên giường. Ta đã nói, hiện nay Hoàng thượng tính cách mềm yếu, quyền hành trong triều nắm giữ ở trong tay hoàng hậu, ngay cả hoàng hậu cũng là người của hắn, ta thấy tuyệt vọng, đồng thời hắn lấy an nguy gia tộc của ta áp chế, nên ta thân bất do kỷ, trở thành nơi để cho hắn phát tiết dục tính…

– Vậy phu quân của phu nhân có biết chuyện này hay không?

Tống Thanh Thư đột nhiên hỏi.

– Trên đời này không có bức tường nào gió không lọt qua được, ngay cả thủ thành Khai Phong cũng đều bợ đỡ ta, thì công tử có cảm thấy phu quân ta có biết hay không?

Đường phu nhân đau khổ hỏi.

– Lẽ nào hắn cứ như vậy để cho phu nhân bị bắt nạt sao?

Tống Thanh Thư cả giận nói.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Thông tin truyện
Tên truyện Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2
Tác giả Dịch giả Meode
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Dâm thư Trung Quốc, Đụ máy bay, Đụ tập thể, Truyện cổ trang, Truyện NTR, Truyện sex cưỡng dâm, Truyện sex ngoại tình
Ngày cập nhật 24/12/2019 03:36 (GMT+7)

Mục lục truyện của Dịch giả Meode

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng