Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 3 - Dịch giả Meode

Phần 101

Thanh Hải Nhất Kiêu không bao giờ ngờ tới Mộc Uyển Thanh lại đột nhiên động thủ, may là hắn ngang dọc nhiều năm trong chốn hắc đạo, lâm địch kinh nghiệm cực kỳ phong phú, cho dù bị đánh trở tay không kịp, trong hiểm địa cũng kịp thời né tránh được…

Nhìn trước ngực y phục bị sượt cắt một vết rách lớn, Thanh Hải Nhất Kiêu rõ ràng nếu mình động tác tránh né không phải là rất nhanh, thì lần này đã bị lật thuyền trong mương, nên giận dữ mắng:

– Tiện nhân…

Tay rút ra trường Kiếm liền hướng phía Mộc Uyển Thanh đâm tới.

Mộc Uyển Thanh mềm mại không sợ hãi chút nào giơ kiếm nghênh đón, nàng xuất thủ trước, đã chiếm được tiên cơ, mặc dù đối với phương võ công cao hơn nàng, nhưng trong lúc nhất thời cũng chưa chiếm được thượng phong.

Tống Thanh Thư thấy hai người đang đấu lực lượng ngang nhau, Mộc Uyển Thanh trong khoảng thời gian ngắn cũng chưa có gặp nguy hiểm gì, nên cũng chưa cần hắn xuất thủ giúp đỡ một tay, nhưng trong lòng đang suy nghĩ Thanh Hải Nhất Kiêu đến tột cùng là thần thánh của phương nào.

Suy tư một lúc lâu, thì mới nhớ tới Thanh Hải Nhất Kiêu là ai, Tả Lãnh Thiện khi dùng thủ đoạn bức bách tứ phái còn lại đi vào khuôn khổ, đã từng dùng Thanh Hải Nhất Kiêu ám toán đối phó với Thiên Môn Đạo Nhân của Thái Sơn phái.

“Hôm nay Hoa Sơn phái, Thanh Hải Nhất Kiêu lần lượt xuất hiện ở đây, chẳng lẽ là Tả Lãnh Thiện đang có động tác gì sao?”

Tống Thanh Thư âm thầm kinh hãi, từ lúc ở trên Thái Sơn đánh bại Tả Lãnh Thiện tới nay, hai người đã biết trước sẽ không bao giờ trở thành bằng hữu được…

Căn cứ các loại tin tức thu thập được biểu hiện, mấy năm nay Tả Lãnh Thiện một mực chiêu binh mãi mã, đệ tử tục gia của Tung Sơn phái đã vượt lên trên một vạn người, lại trắng trợn thu nạp các cao thủ hắc đạo, xem ra dã tâm của lão tuyệt không chỉ là đơn thuần để làm một giang hồ minh chủ a.

Kim Xà doanh cứ địa tại Sơn Đông, Tung Sơn phái cứ địa tại Hà Nam, vốn là cách không xa, thời gian gần đây thế lực Kim Xà Doanh lại mở rộng, khó tránh khỏi sản sinh xung đột đụng chạm với lợi ích của Tung Sơn phái, một núi không thể chứa hai cọp, Kim Xà Doanh cùng Tung Sơn phái sớm hay muộn gì cũng phải có một cuộc đụng đầu.

Tống Thanh Thư đang trầm tư, lúc này thì Mộc Uyển Thanh dần dần rơi vào thế hạ phong, võ công của nàng như vậy coi như là khá lắm rồi, đụng phải Thanh Hải Nhất Kiêu một ma đầu tà đạo như vậy, đương nhiên không phải là đối thủ.

Lúc mới bắt đầu thì tay chân hơi luống cuống, sau khi qua đi, Thanh Hải Nhất Kiêu dần dần khống chế chiến cục, nhìn trên trán Mộc Uyển Thanh chảy ra mồ hôi trong suốt, cùng với đôi gò má đỏ hồng của nàng hòa lẫn, quả nhiên thật là kinh diễm, Thanh Hải Nhất Kiêu trong lòng nóng lên, nghĩ thầm đã lâu không có đụng tới một mỹ nhân tuyệt sắc như thế, ngày hôm nay có thể thoải mái thống khoái.

– Ai ui…

Mộc Uyển Thanh kêu lên sợ hãi, nguyên lai là nàng lúc tránh né không cẩn thận vấp ngã chân bàn, cả người một bên lảo đảo, liền ngã xuống đến trong lòng Tống Thanh Thư.

– Cô nương… nhiệt tình như vậy làm tại hạ ngượng ngùng quá…

Trong ngực ôn hương nhuyễn ngọc, lòng Tống Thanh Thư nao nao, nhịn không được liền lại trêu đùa nàng, nhưng ngón tay lại âm thầm nhẹ nhàng ấn vào chuôi kiếm của Mộc Uyển Thanh.

Thanh Hải Nhất Kiêu đang muốn thừa thắng xông lên chế trụ mỹ nhân này hắn đang cay cú, nào ngờ thanh trường kiếm trong tay đối phương bất tri bất giác xỉa lên theo một góc độ, nếu như hắn tiếp tục đánh tới, chính là thân mình sẽ đụng trúng lấy mũi kiếm.

Thanh Hải Nhất Kiêu quát to một tiếng, giống như gặp quỷ, vội vàng lui lại chiêu thức hướng bên cạnh tránh đi, đang kinh nghi bất định nhìn hai người đang dính cùng chung với nhau, thì bên cạnh truyền đến một tiếng hừ lạnh:

– Thanh Hải Nhất Kiêu, ngươi cũng là cao thủ, thành danh mấy chục năm nay, lại không để ý đến thân phận khi dễ một tiểu cô nương như vậy, có biết xấu hổ hay không vậy?

Thanh Hải Nhất Kiêu xoay người, lại nhìn thấy Lý Mạc Sầu thản nhiên ngồi thưởng thức trà, liếc mắt trầm giọng nói:

– Xích Luyện Tiên Tử, ta với ngươi xưa nay nước giếng không phạm nước sông, ngươi thật muốn xen vào việc của người khác sao?

Hắn mặc dù thành danh đã lâu, nhưng những năm qua danh tiếng Lý Mạc Sầu cũng là truyền khắp giang hồ, hắn mặc dù không đến mức phải sợ đối phương, nhưng trong tâm kiêng kỵ cũng là khẳng định, nếu không vạn bất đắc dĩ, ai nguyện ý cùng loại cao thủ như vậy kết thù kết oán.

– Tiểu tử Tống Thanh Thư kia đã từng đối với ta có ân, ta há lại có thể nhìn nữ nhân của hắn bị ngươi khi dễ.

Lý Mạc Sầu cười lạnh nói.

Thanh Hải Nhất Kiêu còn chưa có kịp phản ứng, Mộc Uyển Thanh từ trong lòng Tống Thanh Thư nhảy dựng ra, mặt đỏ tới mang tai trừng mắt nhìn Lý Mạc Sầu:

– Này, ngươi nói bậy bạ cái gì, ai… ai… là nữ nhân của hắn.

Lý Mạc Sầu mỉm cười, cũng không biện giải, những cử động của Mộc Uyển Thanh rơi vào trong mắt nàng, nàng thân là người từng trải, nào lại không biết ý tưởng chân thật của Mộc Uyển Thanh, ngoài miệng nói muốn giết người này nọ, hành vi đối với người đó lại cực kỳ giữ gìn bảo vệ, thậm chí không lượng sức mình mà cùng một cao thủ tà đạo động võ…

Cùng lúc đó, bên kia Nhạc Linh San cũng buông ra tay của Lâm Bình Chi, nhẹ giọng nói:

– Tiểu Lâm tử, ngươi cuối cùng cũng yên tâm rồi chứ, đã có nữ ma đầu kia ra mặt cho nàng, vậy thì Thanh Hải Nhất Kiêu không thể gây được thương tổn cho nàng rồi.

Lâm Bình Chi khẽ gật đầu, nguyên lai hắn vừa rồi thấy Mộc Uyển Thanh đang rơi vào hiểm cảnh, vô thức định muốn bạt đao tương trợ, suy cho cùng Tống Thanh Thư cũng đã từng đối với hắn có đại ân, hắn nào lại có thể ngồi yên không lý đến nữ nhân của Tống Thanh Thư?

Thấy Lâm Bình Chi vẫn như cũ nhìn không chuyển mắt nhìn phía bên kia, Nhạc Linh San lại có chút ăn vị chua, lầu bầu nói:

– Hay cho ngươi Tiểu Lâm tử, thấy nữ nhân người ta xinh đẹp nên cái gì cũng không cần biết đến, nàng ta cũng không có cần nhớ đến võ công mèo quào của ngươi đâu a, xông lên còn chưa xuất ra được nhất chiêu thì đã không còn toàn mệnh rồi…

– Ta… ta…

Lâm Bình Chi dù rằng sinh ra đã có dung mạo dáng dấp tiểu bạch kiểm, cũng không phải là hạng người giỏi về ngôn từ, trong lúc nhất thời không biết nên giải thích như thế nào, cho nên xấu hổ vạn phần.

– San nhi… chúng ta là người chính đạo hành tẩu trong giang hồ, võ công có cao cường hay không cũng là thứ yếu, trọng yếu là có được tinh thần hiệp nghĩa, Bình Chi làm không sai, lộ kiến bất bình bạt đao tương trợ, chính là điều chúng ta phải làm.

Nhạc Bất Quần nói ra làm cho đám đệ tử vui vẻ khâm phục, ngay cả Ninh Trung Tắc cũng là vẻ mặt hâm mộ, chỉ tiếc là mọi người nào lại có biết bên trong nội tâm Nhạc Bất Quần lúc này đang nghĩ cái gì.

“Bình Chi vừa rồi nỗ lực muốn xuất đầu, nhất định trong lòng hắn có chỗ ỷ lại, nói vậy xem ra từ bộ kiếm pháp tinh diệu kia, là hắn đã tự luyện cũng đã được mấy thành hỏa hầu rồi… Nhưng bộ kiếm pháp tinh diệu này đến tột cùng là từ đâu tới, Lâm Bình Chi lúc đầu nhập Hoa Sơn thì rõ ràng chỉ biết một chút vò công dùng để khoa tay múa chân, trong khoảng thời gian này, hắn ngay cả một ít kiếm pháp nhập môn của Hoa Sơn Phái cũng còn chưa có học hết… Chẳng lẽ đó là Tịch Tà Kiếm Phổ?”

Nhạc Bất Quần giật mình cả kinh, trong lòng khi nghĩ đến cái ý niệm này.

“Đúng vậy… ngày trước Lâm gia với Tịch Tà Kiếm Pháp uy chấn Võ Lâm, Lâm Trấn Nam võ công thấp như vậy, nhất định là do tư chất còn thiếu nên không lĩnh ngộ được tinh diệu của kiếm pháp, Lâm Bình Chi thân là đích tử duy nhất của Lâm gia, Lâm Trấn Nam há lại sẽ không đem Tịch Tà Kiếm Phổ truyền lại cho hắn? Mấy ngày này Lâm Bình Chi nhất định là học kiếm pháp danh môn chính tông Hoa Sơn, rốt cục lĩnh ngộ được sự ảo diệu của bên trong Tịch Tà Kiếm Pháp, cho nên kiếm pháp lúc này mới tiến triển cực nhanh như vậy.”

“Tiểu tử này tâm kế thật sâu! Ngoài miệng nói quay về Phúc Kiến tế bái phụ mẫu, thuận tiện lại đến thăm dò bên trong đường hầm nhà tổ phụ Lâm gia có cái gì để lại, khiến cho ta vẫn cho là Tịch Tà Kiếm Phổ giấu ở trong đường hầm của nhà tổ phụ Lâm gia… Hừ! Nếu không phải là hôm nay hắn lộ ra chân tướng, ta vẫn còn bị hắn lừa gạt…”

Nhạc Bất Quần híp mắt liếc mắt nhìn Lâm Bình Chi, trong lòng mơ hồ đã có lập kế hoạch lập ra.

Lúc này bên kia Thanh Hải Nhất Kiêu nghe rõ lời của Lý Mạc Sầu nói không khỏi giận dữ:

– Họ Lý kia, lão tử bất quá là nể tình ta và ngươi cũng là chung một con đường, mới tốt nói lời khuyên bảo, ngươi thật sự cho là lão tử sợ ngươi sao!

– Ai cùng ngươi đi chung trên một con đường hả?

Lý Mạc Sầu sắc mặt phát lạnh.

– Ta xưa nay đều chỉ giết hạng người thay lòng đổi dạ, còn loại người hạ lưu vô sỉ như ngươi thì có năng lực để đánh đồng với ta sao?

– Thật nực cười, ngươi đem Lục gia giết toàn bộ người đến cả chó gà không tha, ngay cả lão tử cũng còn khiếp sợ sự tàn nhẫn của ngươi, bây giờ lại muốn giả danh làm hiệp nữ à?

Thanh Hải Nhất Kiêu liên tục cười lạnh…

Một vệt bạch sắc của cây phất trần quét tới, nơi mà Thanh Hải Nhất Kiêu vừa rồi còn đứng, cái bàn phía sau đã bị tách ra thành hai đoạn.

Thanh Hải Nhất Kiêu vừa rồi chỉ vì xuất kỳ bất ý nên mới bị Mộc Uyển Thanh xuất chiêu chịu thiệt thòi, lúc này đối mặt với nữ ma đầu trứ danh trong chốn võ lâm, hắn nào dám sơ suất, đã sớm hoàn toàn phòng bị, nhờ vậy mới tránh thoát Lý Mạc Sầu đột nhiên xuất thủ.

– Họ Lý kia, ngươi quả thật muốn động thủ sao?

Thấy nàng xuất thủ không lưu tình, Thanh Hải Nhất Kiêu sắc mặt nhất thời khó xem.

Lý Mạc Sầu hừ lạnh:

– Ta trước đây đã từng thề, ai dám ở trước mặt ta nhắc tới họ Lục, ta sẽ chém ra thành muôn mảnh.

Thanh Hải Nhất Kiêu minh bạch hôm nay không thể tránh được cuộc quyết đấu này rồi, trong lòng cũng kích phát hung hãn.

– Đánh thì đánh, lão tử sợ ngươi sao!

Nhìn hai người giao chiến thành một đoàn, chung quanh thực khách đã tránh qua một bên, phòng ngừa tai bay vạ gió, cứ như vậy chỉ còn có một mình Tống Thanh Thư vẫn như cũ ngồi yên tại chỗ nên lộ ra cực kỳ nổi bật chói mắt.

– Xú tiểu tử, ngươi không sợ sao?

Mộc Uyển Thanh nghi ngờ liếc nhìn hắn một cái, thấy đối phương trấn định cũng quá khác thường đi.

– Tai hạ tại sao lại sợ?

Tống Thanh Thư giọng nói lộ ra cực kỳ kinh ngạc.

– Bọn họ đánh nhau, đâu có chuyện gì liên quan tới tại hạ đâu?

Mộc Uyển Thanh nghẹn lời, đương nhiên không có cách nào phản bác, bất quá bị tên này quấy rồi, nàng nhớ tới cái gì, sắc mặt trở nên hồng đỏ nguýt hắn một cái:

– Ngươi mới vừa rồi có phải là… đã… sờ ta?

Tống Thanh Thư ngẩn ra, vừa rồi Mộc Uyển Thanh té ngã ở trong ngực hắn, hắn vì bảo vệ nàng chính xác là một tay có đỡ lấy hông của nàng, trong lúc đó hắn cũng không có cách nào đứng lên được, nhân tiện dùng tay còn lại dùng chuôi kiến bức lui Thanh Hải Nhất Kiêu, sau đó bất động thanh sắc vuốt nhẹ khe mông của nàng rồi buông ra, không ngờ Mộc Uyển Thanh lại nhạy cảm như thế, dưới tình huống hỗn loạn như thế, tiếp xúc da thịt nàng trong thời gian vô cùng ngắn ngủi, như thế nào nàng lại nhớ đến nhất thanh nhị sở vậy chứ…

– Um… cứ cho là… có đi.

Tống Thanh Thư chần chừ rồi đáp.

Mộc Uyển Thanh giận tím mặt, hoa kiếm hướng người hắn đâm tới:

– Ta muốn giết ngươi!

Tống Thanh Thư không ngờ tới nàng nói động thủ liền động thủ, vốn là nếu tiếp một kiếm này của nàng thì cũng không cần tốn bao nhiêu sức lực, nhưng hắn chưa muốn bại lộ thân phận, trời mới biết Mộc Uyển Thanh sau khi biết được chân tướng của hằn thì sẽ có phản ứng như thế nào, nên đành tiếp tục giả dạng làm một người không hiểu võ công, luống cuống tay chân trốn lui về phía sau, vừa tránh né vừa kêu to:

– Cô Nương không giảng đạo lý a, vừa rồi rõ ràng là đột nhiên cô nương hướng đến trong lòng nhào của tại hạ nhào tới, tại hạ chỉ là hảo tâm muốn đỡ lấy cô nương đứng dậy, thì tay chân có tiếp xúc da thịt là không thể tránh được a.

– Ngươi còn nói…

Mộc Uyển Thanh bộc phát xấu hổ gần chết, tốc độ huy kiếm của nàng lại còn mau hơn…

– Hahaha…

Bên kia Nhạc Linh San thấy Tống Thanh Thư đang chật vật tránh né, liền che miệng cười.

– Còn tưởng hắn là cái gì thế ngoại cao nhân, thì đúng thật chỉ là một tên công tử bột…

Tống Thanh Thư trong lúc thụt lùi tránh né mũi kiếm của Mộc Uyển Thanh, bất tri bất giác hướng đến về phía sau lưng của Thanh Hải Nhất Kiêu, Thanh Hải Nhất Kiêu đang cùng Lý Mạc Sầu giao chiến đến lúc khẩn yếu quan đầu, nào chịu được hắn đến gần quấy rối, giận dữ:

– Cút ngay…

Tiện tay một chưởng liền hướng trên lưng Tống Thanh Thư vỗ tới…

– Ai ui…

Tống Thanh Thư hét thảm, cả người lảo đảo, mặt nhăn nhó hướng về phía Mộc Uyển Thanh ngã xuống.

– Á…

Thấy hắn ngã xuống mà mũi kiếm mình đang đâm tới, Mộc Uyển Thanh chẳng biết tại sao liền đưa mũi kiếm lệch qua một bên, cho nên không có thời gian để tránh né cả người của hắn đang đổ ập trên người của mình, lúc nàng phản ứng kịp, thì mặt của Tống Thanh Thư đã đụng vào trước ngực nàng.

Mộc Uyển Thanh chỉ cảm thấy mắt mình tối sầm lại, cả người đứng không vững, chỉ cảm thấy ngực mình bị trầm nặng rồi cũng ngã quỵ xuống, mới vừa nhớ tới thì tên hỗn đản này đã áp đến trên người nàng.

Thân thể của nàng mềm mại cùng với cái mùi mồ hôi đang tươm ra nồng nồng, Tống Thanh Thư hai mắt nhắm lại, đơn giản làm bộ mình đang bị trọng thương không cách nào khống chế nỗi thân thể, nói lầm bầm:

– Ui trời… ta sắp chết rồi… không thở nổi… ui… ui…

Bị một nam nhân xa lạ đè nặng như vậy, trên bầu vú thậm chí cũng có thể cảm nhân được nhiệt khí hơi thở từ trên người đối phương, Mộc Uyển Thanh xấu hổ giận dữ gần chết:

– Ngươi mau đứng lên a, rõ ràng chính là ta mới không thở nổi đây…

Nàng vừa nói, vừa một bên dùng sức đẩy tên hỗn đản đang đè trên người mình, bất đắc dĩ đây vài lần mà đối phương cũng không chút nhúc nhích.

Tống Thanh Thư vội giải thích:

– Cô nương… không phải tại hạ muốn chiếm tiện nghi của cô nương, chỉ là vừa rồi tên bại hoại kia đánh trúng tại hạ một chưởng, bây giờ cả người tại hạ rã rời, tay chân gì cũng không động đậy được a.

Vừa rồi Thanh Hải Nhất Kiêu đánh trúng một chưởng trên người hắn, Mộc Uyển Thanh tận mắt nhìn thấy, lấy võ công của Thanh Hải Nhất Kiêu, một người bình thường thì làm sao chịu đựng nỗi, còn hắn không bị mất mạng tại chỗ thì quả đây phúc lớn mạng lớn.

Biết là một chuyện, lý giải lại là một chuyện khác, Mộc Uyển Thanh trong lòng hối hận, sớm biết như thế này, vừa rồi mũi kiếm cứ xỉa tới đâm trúng hắn, thì mình cũng chịu nhục như thế này…

Từ bé nàng được một sư phụ dạy dỗ theo cách rất nghiêm khắc, Mộc Uyển Thanh vốn chính là thuộc hạng người coi tính mạng nam nhân như cỏ rác, nàng lại xưa nay băng thanh ngọc khiết, chớ đừng nói giống như bây giờ, bình thường bị nam nhân hai mắt nhìn chằn chằm thì nàng cũng đã rút kiếm ra rồi.

Nhìn thấy Mộc Uyển Thanh giơ cánh tay lên, ý muốn phóng ra ám tiễn, Tống Thanh Thư đổ mồ hôi lạnh: “Tính tình của nàng qua mức cương liệt…”

Tống Thanh Thư thấy tốt thì lấy, nếu không thì trả, nên không dám tiếp tục đùa giỡn nàng, ra vẻ đạo mạo nói:

– Tại hạ không dám liều mạng mạo phạm cô nương đâu, chỉ là tính mạng của mình giờ cũng không biết có giữ được không?

Thấy nam nhân cắn răng nghiến lợi nỗ lực di chuyển thân thể từ trên người mình lật qua, Mộc Uyển Thanh lại có chút băn khoăn, hắn đang bị thương nặng như vậy, nếu như cố gắng thêm nữa sợ rằng khó giữ được tính mạng. Đương nhiên, đó là ý nghĩ của Mộc Uyển Thanh thoáng qua, còn nếu để cho hắn tiếp tục nằm úp sấp ở trên người mình, đó là điều tuyệt đối không thể nào.

Tống Thanh Thư hơi vận lên nội lực, liền bức ra một thân tươm ra đầy mồ hôi, bất giác những giọt mồ hôi chảy từ trên trán hắn nhiểu xuống đến trên đỉnh một bên bầu vú trước ngực của Mộc Uyển Thanh, có chút dấu vết thấm ướt tản ra trên nền màu vải đen y phục của nàng.

Mộc Uyển Thanh đầu tiên là giận dữ, bất quá lập tức nhận ra nam nhân trên thân mình đã đau đến mức tuôn ra mồ hôi, không khỏi có chút hỏi thăm:

– Ngươi… không có sao chứ…

– Không sao… tính mệnh tại hạ là chuyện nhỏ, danh tiết của cô nương mới là quan trọng.

Nghe được trên thân nam nhân nói, Mộc Uyển Thanh trong lòng vừa cảm động lại áy náy, trong lúc nhất thời cũng không biết phải làm gì cho phải.

Thậm chí Tống Thanh Thư làm như mấy lần gượng dậy, lại vừa nửa đường tựa như không còn khí lực lại té ngã úp mặt trên hai bầu vú của nàng, nàng hai gò má càng ngày càng đỏ hồng, nhưng giờ thì cũng không đành quở trách đối phương.

“Mộc Uyển Thanh này tuy biểu hiện ra ngoài rất hung hăng, nhưng bên trong xương cốt vẫn là người hiền lành.” Tống Thanh Thư âm thầm cảm khái, vì thế trái lại hắn không còn có ý tiếp tục chiếm tiện nghi đối với nàng nữa, một bên gượng người dậy vừa nói.

– Cô nương phụ đẩy tại hạ lăn xuống đất…

Hai thân thể d0ang tiếp xúc làm cho Mộc Uyển Thanh xấu hổ không chịu nổi, nghe được lời của hắn, vội vươn tay hướng bên cạnh đẩy một cái, lần này rốt cục không giống như lần trước, chỉ mới vừa chạm nhẹ thì trên thân nam nhân “ui da…” kêu lên rồi lật người lăn qua bên cạnh.

Mộc Uyển Thanh liền đứng lên, thanh trường kiếm trong tay hận không thể chém hắn một nhát, bất quá nhìn hình dạng hắn trọng thương vô lực, nên không có nhẫn tâm xuống tay, đành quay đầu nhìn Thanh Hải Nhất Kiêu chính là tên đầu sỏ gây nên chuyện, cả giận nói:

– Ta giết ngươi…

Thanh Hải Nhất Kiêu cùng Lý Mạc Sầu đánh nhau hồi lâu, lúc này hắn đã rơi vào hạ phong, thấy đối phương chiêu thức tinh diệu cứ ùn ùn kéo tới thân pháp kỳ ảo không gì sánh được, lại nghĩ tới ám khí Băng Phách Ngân Châm của nàng thành danh đã lâu, Thanh Hải Nhất Kiêu vốn là đã có chút sợ, bây giờ lại có Mộc Uyển Thanh đột nhiên gia nhập vào chiến trận, hắn liền hoảng hốt, chiêu thức đã vỡ ra không thành hình…

Lý Mạc Sầu lâm địch kinh nghiệm phong phú, thấy đối phương sơ hở, liền thừa lúc đánh thẳng vào, Thanh Hải Nhất Kiêu cuống quýt chống đỡ, đã bị phất trần của nàng quét trúng ngực một cái, máu tươi cuồng phún lảo đảo ngồi dưới đất, trong khoảng thời gian ngắn xem ra là đã không có sức tái chiến.

Mộc Uyển Thanh đang vọt tới nửa chừng, thấy Thanh Hải Nhất Kiêu đã mất đi sức chống cự, nàng cũng không muốn lợi dụng lúc người đang gặp khó khăn, đành hừ một tiếng, thu hồi kiếm đứng ở một bên, sắc mặt cực kỳ băng lãnh.

Lý Mạc Sầu liếc mắt quan sát Mộc Uyển Thanh, trong lòng thầm khen: “Thảo nào có thể cùng Tống Thanh Thư dính líu quan hệ, quả nhiên là thiên tư quốc sắc…”

Thanh Hải Nhất Kiêu cả giận nói:

– Họ Lý kia, lão tử không phục… nếu không có người hỗ trợ làm ta phân tâm, ta làm sao lại thua dưới tay ngươi?

Lý Mạc Sầu cười lạnh:

– Còn tưởng rằng là cái gì thế ngoại cao nhân, bất quá chỉ là thứ ăn nói bậy bạ, ngươi tự nói đi, nếu đơn đả độc đấu, ngươi đánh thắng được ta sao?

Vừa rồi Lý Mạc Sầu cũng khiếp sợ đánh tiếng của Thanh Hải Nhất Kiêu ở trong hắc đạo, ngay từ đầu chỉ dùng những chiêu thức thăm dò là chính, sau khi nàng nhận thức xong phân lượng của đối phương, nếu mình toàn lực xuất thủ, chỉ trong vòng mười chiêu thì có thể lấy tính mạng của hắn.

Nghe ra Lý Mạc Sầu nói rõ ràng, Thanh Hải Nhất Kiêu đỏ mặt, bất quá hắn đã nghe được Xích Luyện Tiên Tử thủ đoạn độc ác, vì bảo mệnh hắn đành kiên trì nói:

– Không sai… luận võ công ngươi cao hơn ta một chút, nhưng bất quá cao thủ của Thanh Hải phái xuất hiện lớp lớp, người võ công như ta ở trong Thanh Hải phái chỉ có thể coi là nhất bất nhập lưu, ngươi nếu dám giết ta, thì ngươi cũng chạy không thoát khỏi sự truy sát của Thanh Hải phái đâu.

– Thanh Hải phái?

Lý Mạc Sầu nhướng mày, môn phái này tên gọi thực sự có chút xa lạ, bất quá nàng xưa nay là người cực kỳ kiêu ngạo, bị hắn nhất kích, cười lạnh nói.

– Dựa theo vừa rồi so chiêu, võ công của Thanh Hải phái cũng không là gì, hạng người như ngươi muốn giết thì giết, Thanh Hải phái lại có năng lực làm khó dễ được ta sao?

Lý Mạc Sầu giơ tay lên một cái, một cây Băng Phách Ngân Châm liền từ tay ống tay áo nàng bắn ra, Thanh Hải Nhất Kiêu đôi đồng tử co rút nhanh, nhưng đáng tiếc đang mang trọng thương trong người, chỉ đành có thể trơ mắt nhìn Băng Phách Ngân Châm càng lúc càng phóng tới càng gần.

Tất cả mọi người ai cũng thấy tên ma đầu này sắp chết, nào ngờ Băng Phách Ngân Châm mắt thấy sắp cắm vào trên người hắn, thì “vèo…” một tiếng, bên cạnh xuất hiện một làn chỉ phong lạnh thấu xương, mũi Băng Phách Ngân Châm nhỏ bé liền bị gãy đoạn.

– Ai ui…

Đứng tại gần đó Mộc Uyển Thanh chụp lấy sát nách cánh tay của mình…

Tống Thanh Thư nhãn lực bén nhạy, liền phát hiện sát nách cánh tay của nàng bị cắm nửa đoạn mũi Băng Phách Ngân Châm bị gãy, sắc mặt liền đại biến, vội vàng bước tới.

– Cô nương sao rồi…

Lúc này tình huống nguy cấp, Tống Thanh Thư cũng không còn có suy nghĩ nhiều, soạt một tiếng liền xé lấy cánh tay áo của nàng đến nơi bị mũi châm bắn trúng, đang định kiểm tra vết thương, ai ngờ đáp lại hắn là một tiếng vang vọng bên tai.

“Bốp…”

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Thông tin truyện
Tên truyện Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 3
Tác giả Dịch giả Meode
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dịch
Ngày cập nhật 24/04/2020 11:29 (GMT+7)

Mục lục truyện của Dịch giả Meode

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng