Chị gái và cô bạn thân - Tác giả Caubelovely


Update Phần 8

Phần 4

Tôi đang ngấu nghiến cái tô mì thứ 2 nóng hổi thì chị chìa tờ 100k đưa cho tôi…

– Này, tiền công hồi trưa của em đó… đừng có mà chơi game nhiều đấy… lo học hành đi…

– Dạ, em cảm ơn chị yêu <3…

– Đồ dẻo miệng haha…

Tôi ban đầu định dùng 100k để chơi game thật, nhưng mà tôi đã suy nghĩ lại sau đó, tôi sẽ dùng 100k mua chút gì đó cho tiệc sinh nhật của chị. Đây sẽ là 100k cuối cùng tôi xin chị, tôi sẽ hứa với bản thân sau này không xin tiền chị nữa, lương của chị là giáo viên mới vào nghề chỉ vỏn vẹn hơn 3 triệu đồng 1 chút. Tiền của ngoại kiếm được cũng dao động là 100k đến 200k một ngày, mà phải chi tiêu khá nhiều. Đến lúc tôi phải tự kiếm tiền thêm lo cho bản thân rồi.

Tiếng chuông báo thức vào sáng 1 ngày chủ nhật đẹp trời, tôi tranh thủ chạy bộ để hấp thụ Vitamin D từ ánh nắng nhẹ nhàng. Hôm nay, tôi quyết định đi kiếm việc làm thêm, tôi cầm bộ hồ sơ đi quanh tìm kiếm các cửa hàng đồ ăn, cafe để xin làm phục vụ bàn hoặc thu ngân (tôi có 1 cái khả năng tính toán rất nhanh bẩm sinh). Nhưng đi hơn nữa ngày, chả có gì cả, vì các quán đa số đều không nhận học sinh cấp 3.

Tôi chán nản nhớ lại câu bà ngoại khuyên là không cần đi làm đâu, chỉ cần tôi học hành chăm chỉ là được, ngoại và chị sẽ lo chi tiêu. Nhưng tôi vẫn học rất tốt đấy sao, tôi học lực cũng được khá(do tôi ghét cái môn Sử vãi lúa, chưa bao giờ bà cô cho tôi trên 6, 5 ấy, đấy là giáo viên mà tôi ghét nhất trường luôn) và luôn đứng top 10 trong lớp. Tuy tôi biết điều này khiến chị vui và không lo cho tôi về việc học hành nhưng tôi không muốn chị phải lo âu thêm về kinh phí. Tôi buồn bã đi về phía nhà thằng Khoa, thằng Khoa thấy tôi mặt bí xị, nó cười hả hê…

– Ê thằng chó, mày sao vậy? Tỏ tình thất bại à, hay là cãi nhau với chị Tâm… hahaha…

– Cười cái lồn, tao làm gì có yêu ai mà tỏ tình, tình cảm chị em tao tốt lắm nhá, đừng có mà trù ẻo…

– Được rồi, chuyện mẹ gì nói ra đi? Tao sẽ giúp – Nó bắt đầu nghiêm mặt hỏi tôi…

– Uầy, là hôm qua tao thấy chị tao cho tao 100k, tao mới ngồi suy nghĩ 1 hồi. Mà mày biết rồi đấy, lương giáo viên làm gì cao nổi. Còn bà ngoại nữa, bán rau ngoài chợ thì được bao nhiêu. Tao muốn kiếm thêm việc làm để chị và bà tao bớt gánh nặng chi tiêu. Tao thề là tao sẽ không xin tiền của 2 người nữa, nên tao cần là 1 công việc làm thêm thôi. Nhưng mà, tao cầm hồ sơ đi cả sáng nay chả có ai nhận tao cả, đơn giản là vì tao vẫn còn là 1 thằng học cấp 3… haizzz…

– Em cần 1 công việc à Trung – Tiếng nói quen quen trong góc bếp phát ra…

Người đó dần bước ra phòng khách thì…

– Uả, chị Hạnh (chị hai thằng Khoa, bằng tuổi chị tôi luôn. Đây cũng là bạn thân của chị tôi, học chung từ cấp 3 và ĐH, chị cũng khá xinh xắn, được cái có tập gym nên cơ thể rất đầy đặn)

– Haha, Trung hả, lâu quá không gặp em ha.(Thật ra chị cũng rất thương tôi, chị coi tôi làm em trai chị vậy)

– Chị về nước khi nào vậy (chị này đi Úc thăm người thân)

– Tối qua đó em, dạo này em khỏe chứ. À chị có quà cho em này, cho chị Tâm của em nữa này.

Nói rồi chị đưa tôi cái đồng hồ điện tử rất đẹp và 1 cái đầm là cho chị tôi. Đây là hàng nội địa Úc nên rất đẹp và cực kỳ chất lượng…

– Này, chị… cái này đẹp quá, mà chắc mắc lắm nên em không dám nhận đâu…

– Haha, không sao đâu em à. Hàng nội địa rất rẻ, nếu quy ra tiền Việt thì chưa đến 1tr đâu em…

– Ôi nhưng mà…

– Em nhận đi mà, chị lựa chọn cả buổi mới thấy cái này hợp với em đấy… hihi, với lại sắp sinh nhật chị mày rồi, mày thay chị đưa món quà sinh nhật của chị cho Tâm nhé.

– Dạ, vậy em cảm ơn chị nhiều nha <3…

– Đừng khách sáo, em trai nuôi của chị… haha…

Thằng khoa chen vào…

– Mày sướng nha, chị tao tặng cho mày cái đồng hồ xịn xò nha, còn nhận mày làm em trai nuôi nữa, tao chắc em ghẻ quá.

Chị Hạnh lườm thằng Khoa.

– Tao cho mày cái bộ thí nghiệm hóa học mới chưa đủ hả, muốn ăn đòn hả… g. Rừ…

Sau đó chị lại nhìn tôi âu yếm…

– Này, khi nãy em nói muốn có công việc làm thêm hả…

– Dạ… em vẫn đang tìm…

– Hay em vào quán của chị làm đi, em quên rồi sao chị có 3 quán cafe lớn nhất thành phố mà… haha…

Chị Hạnh nói xong tôi mới nhớ, chị có 3 quán cafe (có bán bao gồm trà sữa, đồ ăn vặt…) lớn nhất trong thành phố. 3 quán cafe sang trọng đó trải đều 3 quận, lúc nào cũng đông nghẹt khách. Tôi thật ngưỡng mộ chị khi chị sở hữu đến tận 3 cái quán cafe lớn khi còn rất trẻ.

– Chị còn thiếu 1 nhân viên ca tối full tuần, em có vẻ hợp đấy…

– Oaw, tối hầu như em rảnh cả tuần, may quá!

Nói rồi chị đưa tôi cái áo của quán, rất đẹp…

– Cái áo đẹp thật đó chị…

– Haha, em mang vào nhìn đẹp trai hẳn, nhiều em sẽ mê em đó. Chỗ này của hình như toàn nhân viên nữ không à, haha…

– Thôi mà chị, em thấy em có gì đặc biệt đâu hihi…

Chị lấy 1 tấm thẻ trong túi và đưa cho tôi…

– Tối nay, em đến quán, địa chỉ trong thẻ. Em sẽ gặp quản lý Sơn. Cứ nói là “Chị Hạnh bảo em đến” là em sẽ được nhận vào làm.

– Dạ, cảm ơn chị nhiều <3…

– Hihi, Chào mừng Trung đến với gia đình Hura nhé haha.

Tôi háo hức ra về, ăn trưa cùng chị tôi và tắm rửa sạch sẽ. Đánh 1 giấc và chuẩn bị thay đồ đến quán. Tôi xịt nước hoa cho nam mùi nhẹ nhàng, vuốt 1 ít sáp cho đầu tóc được thẳng thớm. Soi gương kiểu “ây da, mình cũng đẹp trai ghê”. 5h30 chiều, tôi lái chiếc xe Sirius của mẹ tôi để lại băng qua con đường quen thuộc.

… 41 đường X, ồ đây rồi, quán cafe Hura! Quả thật nó rất lớn so với những gì tôi tưởng tượng, 1 tòa nhà hơn 50m2, 3 tầng, lợp những tấm kính đẹp mắt, trông cực kỳ sang trọng. Ánh đèn nhấp nháy rực cả 1 tòa nhà, như là tòa nhà đang phát quang vậy, có vẻ tiền đầu tư tính đến cả trăm tỷ, có lẽ nhờ 1 phần góp vốn của bố thằng Khoa. Quả thật ở đây khách rất đông, vả lại đang là chủ nhật nên nó càng đông đúc hơn. Tôi chen vào được trong quán, tôi gặp ngay 1 em nhân viên thu ngân đeo kính cận rất xinh xắn…

– Anh dùng gì ạ?

– Ờ… mình đến để gặp quản lý Sơn ạ!

– Dạ, anh đi lên lầu 2, rẽ trái đối diện khu nhà vệ sinh sẽ thấy phòng quản lý. Quản lý Sơn đang ở đấy ạ!

– Cảm ơn bạn nhiều nhé!

Tôi lên tầng 2, quẹo trái và thấy phòng quản lý. Tôi gõ cửa thì bên trong có tiếng vọng ra…

– Vào đi!

– Dạ chào anh Sơn, em là Trung, em được chị Hạnh bảo đến ạ!

– À, mày là Trung mà chị Hạnh đã nói với tao à. Nộp quỹ 20k rồi cút ra làm việc đi…

Ăn nói chả khác gì thằng giang hồ, tưởng như cái quán là của bố mày vậy, ở đâu ra cái thể loại quản lý này hả trời. Lại đòi tiền gì nữa đây? Tôi kìm nén đáp nhẹ nhàng…

– Uả anh, 20k gì ạ? Chị Hạnh không có nhắc với em chuyện này…

– Ở đây muốn làm thì nộp 20k quỹ mỗi ngày, không nộp thì cút khỏi đây, ở đây không chào đón! Thiếu 1 thằng nhân viên cũng đéo sập tiệm đâu.

Rất bức xúc nhưng thôi đành đưa 20k cho nhanh chuyện. Cái thái độ của 1 quản lý là vậy sao? Ngoài đường là mày ăn đấm của tao rồi con chó ạ! Còn cái 20k nữa, chắc chắn đây là thu lợi riêng rồi, tội nghiệp cho các nhân viên nữ ở đây. Tôi nhất định đem chuyện này trình lên chị Hạnh xử lý, thay mặt các bạn nữ mà đòi công bằng – 1 sự tức giận đang tràn trề trong cơ thể tôi.

Tôi thay áo của quán vào, đi ra thì gặp 1 nhân viên nữ đang ngồi khóc trong góc bếp… tôi lại gần, gọi em thì em giật mình, đưa khuôn mặt xinh đẹp nhìn về phía tôi…

– Này, cậu bị sao vậy? Tôi có thể giúp cậu chuyện gì không?

– Hic… hic… cậu… là ai vậy? Nhân viên mới à? Tôi thấy cậu lạ quá…

– Ừ! Tôi mới đến hôm nay!

– Vậy là cậu chưa biết về cái tên “Sơn đê tiện” đó đâu, hắn ta là con ác quỷ, 1 tên bệnh hoạn biến thái mà huhu…

Tôi rất sốc khi nghe những câu đó, tôi tiếp lời…

– Này, ý cậu là cái tên quản lý Sơn à…

– Không sai, là cái tên khốn khiếp đó… huhuhu…

– Có chuyện gì… kể tôi nghe, tôi sẽ đòi công bằng cho các cậu…

– Huhu… cậu đừng xía vào, cậu sẽ mất việc đấy… hắn ta là quản lý của chúng ta… hắn ta làm gì thì chúng ta không quản được đâu… huhuhu…

– Vậy cậu để cho hắn ta làm vậy mãi ư… – Tôi tức tối, nắm chặt bàn tay.

– Thà mất việc tôi cũng phải đòi lại công bằng cho cậu… hãy tin tôi… kể tôi nghe đi…

– Cái tên “Sơn đê tiện” là 1 cái tên biến thái… hic hic… Lúc nào hắn ta cũng bắt bọn tôi nộp 20k quỹ quỹ gì đó, nhưng tất cả chúng tôi đều biết hắn ta lấy tiền đó để nuông chiều con bồ của hắn… Nếu không nộp 20k cho hắn, hắn sẽ bảo thay thế bằng việc cho hắn ta sờ ngực… cho hắn ta sàm sỡ… hôn hít… còn nếu không chiều theo ý hắn, hắn sẽ đuổi việc ngay.

– Khốn kiếp, có loại người này trên đời sao, cầm thú hay gì. Thật là khốn nạn, hắn ta tưởng đây là quán của hắn sao, hắn không coi chị Hạnh ra gì sao… – Tôi tức giận đấm móp cả cái nồi trên bếp…

– Này… bình tĩnh… cậu đừng làm chuyện gì nha… tôi không muốn cậu… vì chúng tôi mà mất việc đâu…

– Cậu yên tâm, có chết tôi cũng phải đòi lại công bằng! – Tôi bình tĩnh lại đáp…

– Bây giờ… khách đông… cậu ra làm việc đi… chuyện này từ từ hãy tính…

Tôi hạ hỏa xuống bình tĩnh hỏi danh tính của cô gái…

– Tôi là Trung, cậu tên gì?

– Tôi tên Ngân… cảm ơn cậu đã an ủi tôi…

Tôi bắt đầu ra làm việc, chuyện này tôi định về nhà nói với chị Hạnh. Công việc ngày đầu của tôi khá ổn, tôi cũng bắt đầu quen việc. 11h đêm, khách đã về hết, chúng tôi dọn dẹp quán, tôi chuẩn bị ra về thì nghe thấy tiếng la vọng ra từ trong bếp “… anh Sơn… đừng mà… tôi xin anh… đừng làm vậy mà… cứu tôi… huhu”. Nghe qua tôi biết ngay là giọng của Ngân, cô ấy đang kêu cứu sao… “Ngoan nào cưng, chiều anh thì cưng không cần nộp quỹ đâu… hêhê”

Đây là tiếng của thằng “Sơn đê tiện”, tôi nghe không nhầm vào đâu được. Tôi tức giận, đang định chạy vào bên trong để cứu Ngân thì 1 bàn tay cầm tay tôi giữ lại. Là em nhân viên thu ngân mà lúc mới vào quán tôi gặp…

– Này, chuyện này hay xảy ra lắm, cậu về đi…

– Tôi thà bỏ việc còn hơn để tên khốn đấy lộng hành như vậy!!

Tôi không quan tâm lời nói của em thu ngân, tôi giật phăng cánh tay của em ra. Đạp cánh cửa bếp thật mạnh, tôi xong vào…

– Ô, cái thằng nhân viên mới, mày ăn gan cọp hả. Dám làm phiền cuộc vui của bố mày…

– Ồ! Có gì khiến tao sợ? Mày là 1 con quỷ đực, mày làm chuyện độc ác, tao thấy rất ngứa mắt. Tao nhịn mày nãy giờ vì tao tôn trọng quản lý của tao, nhưng bây giờ tao nhất định phải dạy cho mày 1 bài học – Tôi hùng hổ đáp lại…

Vậy là hắn ta xông đến tôi, tôi từng học qua Vovinam hơn 1 năm nên tôi có 1 chút võ công trong người. Ngay lập tức, tôi vung 1 đòn đá tạt ngay mặt của hắn, khiến hắn không kịp đỡ hay né. Sau đó là 1 đòn đạp ngay bụng khiến hắn ta văng ra cửa sau của quán. Tôi xông ra cửa sau, xách cổ áo hắn ta lên quăng thêm 1 đoạn cái bịch xuống đất. Hắn ngồi dậy thì bị tôi vung 1 cú đấm trời giáng ngay giữa mặt… máu mồm máu mũi tóe ra rất nhiều.

Hắn nói với tôi trong đau đớn…

– Mày… được… lắm… mai… đừng đến… quán tao làm nhé… cút đi…

Hắn vừa dứt lời thì 1 chiếc giày bay đến cái mặt khốn kiếp đó, từ xa tôi thấy Ngân và chị Hạnh đang đến gần. Hắn ta đã bắt đầu sợ hãi và cúi gầm cái bản mặt khốn kiếp đấy xuống…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Thông tin truyện
Tên truyện Chị gái và cô bạn thân
Tác giả Caubelovely
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Đụ máy bay, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo
Ngày cập nhật 10/10/2020 06:29 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Caubelovely

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng