Con đường bá chủ - Quyển 8 - Tác giả Akay Hau

Phần 89

“Đến rồi…”

Bên trong không gian đen kịch, Luân Hồi Thụ trầm giọng nói.

“Đa tạ Luân Hồi Thụ tiền bối!”

Lạc Nam chắp tay, thái độ cực kỳ cung kính nói.

Mặc dù đã trải qua những cảm xúc không mấy tốt đẹp gì trong quá trình Luân Hồi, nhưng vạn kiếp luân hồi mà hắn đã nếm trải mang đến cho hắn quá nhiều lợi ích.

Đặc biệt còn có được kiến thức vượt khỏi giới hạn của vũ trụ.

Chưa kể Luân Hồi Thụ còn làm theo đề nghị của hắn, phối hợp với hắn diễn một màn kịch đánh lừa Hàm Nhi, sau đó mang theo hắn trở về thế giới thực.

Gặp được Luân Hồi Thụ là một trong những cơ duyên to lớn nhất từ lúc hắn bước chân vào con đường tu luyện đến thời điểm này.

“Không cần khách sáo!” Luân Hồi Thụ giọng điệu trầm thấp nói:

“Những người trẻ tuổi, có tâm cảnh, có khí độ, có bản lĩnh và thiên phú như ngươi luôn là đối tượng được bổn lão thụ xem trọng, dốc lòng bồi dưỡng!”

“Dù sao thì ngươi cũng đã biết, ngoài kia vẫn còn địch nhân hùng mạnh có thể uy hiếp an nguy của phiến vũ trụ này bất kỳ lúc nào!”

“Tre già thì măng mọc, vũ trụ này ngày sau rất cần những người như ngươi thành công trưởng thành!”

“Sẽ không để tiền bối thất vọng!” Lạc Nam hứa hẹn đáp: “Chỉ cần có cơ hội, tiểu tử sẽ cống hiến một phần sức mọn!”

“Haha, tốt… rất tốt!” Luân Hồi Thụ hài lòng cười.

Tán cây khổng lồ nhẹ nhàng rung lên, một cành cây trong suốt ẩn chứa Thời Không Chi Lực nồng đậm rơi xuống:

“Đây xem như báo đáp cho câu nói vừa rồi của ngươi!”

“Đa tạ tiền bối!” Lạc Nam không khách khí thu nhận.

Cành cây của Luân Hồi Thụ ẩn chứa lực lượng thời không chẳng kém chút nào nhánh tre Cổ Việt, Tiểu Kỳ Nam vẫn còn thiếu Pháp Bảo tiện tay, Lạc Nam không ngại nhận thêm nguyên liệu để làm quà cho nữ nhi bảo bối.

“Còn có một chuyện, ta tin tưởng sẽ bù đắp được phần nào những tổn thương của ngươi!” Luân Hồi Thụ bất chợt lên tiếng.

“Mời tiền bối nói!” Lạc Nam như nghĩ đến điều gì, nhịp tim bỗng chốc đập nhanh hơn.

“Một phần bên trong các kiếp luân hồi là do ta dựa vào thế giới thật dựng lên, có thật có giả, đan xen lẫn lộn!” Luân Hồi Thụ cười cười nói:

“Điều này đồng nghĩa với một số người quan trọng đối với ngươi tưởng chừng chỉ xuất hiện ở trong luân hồi sẽ tồn tại ở thế giới thực!”

Lạc Nam toàn thân chấn động, đồng tử co lại, bờ môi rung động: “Chu Nhi, Lạc Điệp?”

“Haha, có duyên gặp lại!”

Luân Hồi Thụ gật đầu cười lớn, thân ảnh đã ngao du thời không, biến mất ngay tại chỗ.

Lạc Nam có chút thất thần, không phát hiện thân thể mình đang rung lên.

“Lần này công tử thu hoạch quá lớn!” Một thanh âm nhí nhảnh đầy cảm thán vang lên bên tai, lại có chút nũng nịu nói:

“Nhưng mà kiến thức của công tử gia tăng, số lần tiêu hao Điểm Danh Vọng để dùng đến Thiên Cơ Bảng chắc chắn suy giảm!”

Nghe thấy tiếng nói quen thuộc, Lạc Nam trái tim ấp ám, nghiêng đầu sang nhìn tiểu nha đầu bé xíu đang ngồi trên bả vai mình, ánh mắt ôn nhu chưa từng có.

“Vạn kiếp luân hồi, ta đã xa nàng vạn kiếp…” Lạc Nam lẩm bẩm nói.

Kim Nhi toàn thân run rẩy lên, mắt đẹp lóng lánh nước…

Một lời của Lạc Nam thật sự chạm sâu vào trái tim nàng, khiến nàng nhịn không được bật khóc, muốn nhào vào lòng hắn ôm thật chặt.

Đối với nàng, Lạc Nam chỉ mới xa cách hơn một năm khi ngồi trên bảo tọa trải nghiệm luân hồi.

Nhưng đối với hắn, đã một vạn kiếp không được nhìn thấy nàng.

Đối với một kẻ đã quen với việc có Kim Nhi luôn luôn bên cạnh như Lạc Nam, đó cũng là một loại mất mát to lớn.

“Đã để công tử chịu khổ rồi…” Kim Nhi mở miệng dịu dàng: “Con đường này vốn là khắc nghiệt như vậy đấy, trong tương lai có lẽ sẽ còn những thứ đáng sợ hơn!”

“Ta biết…” Lạc Nam siết chặt nắm tay, thanh âm kiên định:

“Nhưng vì các nàng, ta vẫn phải bước… huống hồ, ta vẫn còn chưa biết cách để nàng thoát khỏi Hệ Thống, có được thân thể bình thường!”

“Kim Nhi chờ được!” Kim Nhi hạnh phúc cười ngọt ngào.

Lạc Nam hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, lắng lại đa sầu đa cảm, chuyển chủ đề nói:

“Luân Hồi Thụ chỉ xếp thứ tư trong thất đại thần thụ có thiệt thòi hay không?”

Theo cách nhìn nhận của hắn, Luân Hồi Thụ mang đến lợi ích thật sự là quá mức to lớn, trải nghiệm luân hồi và đạt được những kinh nghiệm quý giá bên trong đó thật sự ảo diệu và cao thâm hơn các Thần Thụ khác.

“Suy nghĩ của công tử sẽ đúng khi số lần trải nghiệm Luân Hồi của một người không bị hạn chế!” Kim Nhi lắc đầu cười đáp:

“Bất kể là luân hồi bao nhiêu kiếp, trong đời mỗi người chỉ có thể thông qua Luân Hồi Thụ tiến vào luân hồi một lần duy nhất!”

“Bởi vì công tử luân hồi đến tận một vạn kiếp nên cảm thấy tác dụng của Luân Hồi Thụ quá mức nghịch thiên, nhưng toàn bộ vũ trụ tìm đâu ra người có thể đạt thành tựu như công tử? Đa số người chỉ có thể luân hồi một vài kiếp, thu hoạch sẽ rất kém mà thôi, làm sao sánh bằng các Thần Thụ có thể cung cấp lợi ích vĩnh viễn như Bàn Đào Thụ, Tre Cổ Việt hay Bất Tử Thụ?”

“Thì ra là như vậy…” Lạc Nam có chút tiếc nuối thở dài:

“Ta cứ tưởng số lần trải nghiệm luân hồi không hạn chế số lượng!”

“Haha, nếu thật sự Luân Hồi Thụ nghịch thiên như vậy, bản thân nó đã trở thành một cổ máy rèn luyện tâm cảnh khủng bố không giới hạn!” Kim Nhi ngưng giọng đáp:

“Điều đó không phải là phúc, bởi vì nó đủ khiến những thế lực hùng mạnh nằm ngoài vũ trụ điên cuồng, chấp nhận đánh đổi tất cả để cướp đi Luân Hồi Thụ!”

Lạc Nam rùng mình, vô thức nhớ đến chủng tộc mà mình biến thành, thật sự mạnh hơn phần lớn sinh linh nằm trong vũ trụ này.

“Luân Hồi Thụ tiền bối đã từng ngao du ra ngoài vũ trụ sao? Bằng không hắn làm sao có đủ kiến thức để tạo nên những kiếp luân hồi cao thâm như vậy?” Hắn tiếp tục nêu ra thắc mắc.

Việc Luân Hồi Thụ biết được tu vi bên trên Thiên Đế, biết được chủng tộc mạnh mẽ ở kiếp cuối cùng mà Lạc Nam hóa thành, thật sự nằm ngoài phạm vi của một Thần Thụ chỉ tọa lạc ở phiến vũ trụ này.

“Đơn giản, bởi vì Luân Hồi Thụ vốn là một nhân vật cao cấp của Cổ Việt Tộc!” Kim Nhi nhún vai đáp:

“Vai trò của Luân Hồi Thụ là liên tục ngao du thời không, bồi dưỡng ban phát cơ duyên cho các tầng lớp thiên tài, đồng thời tìm tòi, điều tra các tin tức có giá trị để báo về Cổ Việt Tộc!”

“Phần lớn thông tin mà Thư Viện Cổ Việt lưu trữ là do Luân Hồi Thụ thu nạp!”

“Lại có chuyện như vậy?” Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, một lần nữa bị sự khủng bố của Cổ Việt Tộc làm cho kinh hãi.

Vừa có được Tre Cổ Việt cung cấp nguyên liệu luyện khí mạnh mẽ, rèn luyện thực chiến hiệu quả… vừa có được Luân Hồi Thụ thu nạp tình báo, bồi dưỡng tâm cảnh thông qua luân hồi.

“Trước an nguy sống còn của vũ trụ, Luân Hồi Thụ cũng đang âm thầm cống hiến, cùng Cổ Việt Tộc có chung chí hướng nên việc bọn hắn hợp tác là điều dễ hiểu!” Kim Nhi nhún vai:

“Cho nên những gì Cổ Việt Tộc nhận biết, Luân Hồi Thụ cũng sẽ nhận biết, vì thế tạo nên các kiếp luân hồi viễn siêu nhận thức trong vũ trụ là chuyện bình thường!”

“Đã hiểu!”

Lạc Nam gật đầu, trong lòng cảm thán Cổ Việt Tộc đang vì phiến vũ trụ này trả giá quá nhiều, thế mà vẫn có vô số kẻ ngoài phục trong không phục, nghi kỵ về sự tồn tại của Cổ Việt Tộc.

Một ngày nào đó khi sự thật được phơi bày, Cổ Việt Tộc sẽ được toàn bộ sinh linh kính ngưỡng.

Vươn tay xé rách không gian, Lạc Nam xuất hiện ở một đình viện quen thuộc.

“Người nào?”

Bốn vị mỹ nhân trong đình nhàn nhã uống trà lập tức nhảy dựng lên, lực lượng bùng phát, sát cơ trong mắt lóe sáng.

Hiển nhiên việc có kẻ đột nhiên đột nhập khiến các nàng bất mãn.

“Là ta…” Lạc Nam hất mái tóc trắng bạc của mình sang một bên, lộ ra dung mạo cương nghị từng trải, râu che cằm, hai mắt đầy tang thương.

Bốn vị mỹ nhân toàn thân chấn động, thất thần nhìn lấy hắn.

Các nàng không ai khác đều là những người quen biết với Lạc Nam.

Liễu Tú Quyên, nữ nhân của hắn.

Mộng Chi Tiên, hồng nhan tri kỷ của hắn.

Mộng Thải Vân, người hắn xem như tỷ tỷ.

Phú Nhược Linh, nữ nhi của Liễu Tú Quyên, hắn xem nàng như bằng hữu.

Các nàng đều đã từng hương tiêu ngọc vẫn trong tay hắn, nghĩ đến điều này, ánh mắt Lạc Nam nhìn về bốn nữ càng thêm ôn nhu.

Mà lúc này, khi nhìn thấy vẻ ngoài nồng đậm phong trần tang tóc của Lạc Nam, Liễu Tú Quyên cùng Mộng Chi Tiên gắt gao dùng tay che miệng, hai mắt chậm rãi đỏ lên, lệ quang từng giọt rơi xuống.

“Chuyện gì xảy ra…” Mộng Thải Vân cũng ngơ ngác nhìn lấy nam nhân vừa quen thuộc, vừa xa lạ trước mặt này.

Thời gian ngắn không gặp lại như thương hải tang điền.

Từ ánh mắt của hắn, từ từng động tác của hắn, từ vẻ bề ngoài của hắn, nàng cảm giác được khí tức lắng đọng của vô tận năm tháng, những thăng trầm khó lòng diễn tả.

Pha lẫn vô tận cô đơn…

Nam nhân này rốt cuộc trải qua những gì?

“Tiểu Nam!”

Liễu Tú Quyên cùng Mộng Chi Tiên bật khóc nức nở lao tới, nhào vào lòng nam nhân ôm thật chặt, dùng thân thể mềm mại của chính mình mang lại hơi ấm cho hắn.

Không cần biết lý do, không cần biết nguyên nhân, các nàng chỉ biết dáng vẻ cô đơn của hắn khiến các nàng đau lòng, chỉ muốn ôm hắn thật chặt, dùng tình cảm của mình xua tan cảm giác đáng ghét đó.

“Có chút giống cha dượng rồi…” Phú Nhược Linh mặt đẹp mơ màng, lại suy nghĩ khác với ba nữ.

Trước đây Lạc Nam quá mức trẻ trung và anh tuấn, như một tên thiếu gia công tử, đứng cạnh nàng giống như ca ca và muội muội, Phú Nhược Linh không quá thích ứng một người trẻ như vậy lại là nam nhân của mẫu thân.

Dung mạo hiện tại của Lạc Nam giống với một nam nhân phong sương trưởng thành, có nét cuốn hút riêng, nghiêm nghị và chững chạc, ôm mẫu thân của nàng là phu nhân thành thục chín muồi nhìn qua vô cùng hợp mắt.

Đương nhiên nàng cũng tò mò, chẳng biết vì sao hắn lại thay đổi một cách khác biệt đến như vậy trong thời gian ngắn.

Lạc Nam tay phải ôm Liễu Tú Quyên, tay trái ôm Mộng Chi Tiên, tìm lại cảm giác thỏa mãn đã đánh mất từ lâu… hai mắt nhắm chặt, tham lam ngửi lấy hương thơm dễ chịu của các nàng.

“Vì sao cảm giác cái tên này càng thêm thâm bắt khả trắc?”

Mộng Thải Vân không để ý đến hắn cùng hai nữ nhân thân mật, ngược lại bước vòng vòng quay người Lạc Nam, đánh giá trạng thái của hắn.

Cái tên này thu liễm tất cả khí tức, che đậy tu vi nên nàng không thể nhìn thấu.

Nhưng với trực giác bén nhạy của một Địa Đế, Mộng Thải Vân cảm giác được một cổ nguy hiểm vô cùng từ trên người Lạc Nam, dường như hắn có thể dễ dàng trấn áp nàng nếu muốn vậy.

Điều này làm Mộng Thải Vân tưởng rằng mình đang bị ảo giác.

Hồi lâu sau, Lạc Nam thỏa mãn mở mắt ra, cúi đầu hôn lên trán Liễu Tú Quyên và Mộng Chi Tiên đầy trân trọng.

Hắn đã từng đánh mất các nàng bên trong kiếp, ở thực tại điều đó sẽ không diễn ra nữa.

“Tiểu Nam… có chuyện gì cứ chia sẻ với bọn thiếp, đừng ôm khư khư trong lòng, khó chịu lắm!” Liễu Tú Quyên ôn nhu hiểu chuyện nói.

Mộng Chi Tiên cũng nắm chặt lấy bàn tay hắn, hai mắt đầy vẻ lo âu.

“Các nàng yên tâm, gặp phải chút chuyện khó giải quyết, nhưng mọi thứ đã qua…” Lạc Nam rốt cuộc nở nụ cười.

Nghe hắn nói vậy, mấy nữ thở phào nhẹ nhõm.

Các nàng hiểu rất rõ nam nhân này, hắn tuyệt đối không phải là kẻ sĩ diện hảo, nếu thật sự gặp khó khăn sẽ nhờ đến các nàng.

Quả nhiên, chỉ nghe Lạc Nam mở miệng nói:

“Các nàng tìm giúp ta một số nguyên liệu: Không Gian Thạch, Bổ Thiên Khoáng, Phúc Địa Quặng, Thời Gian Hàn Thiết…”

“Đây đều là những nguyên liệu dùng để phục hồi Không Gian Pháp Bảo cao cấp!” Mộng Thải Vân giật mình nói.

Lạc Nam nhẹ gật đầu, hắn đương nhiên hiểu rõ điều này, bởi vì hắn muốn sửa chữa Linh Giới Châu.

Linh Giới Châu không phải Không Gian Pháp Bảo bình thường, nó còn là một cái Ngũ Hành Thế Giới.

Vì lẽ đó, trừ những nguyên liệu mà Lạc Nam vừa yêu cầu, còn cần đến Ngũ Hành Hỗn Độn Khí cung cấp nguồn năng lượng khổng lồ.

Cũng may bên trong Không Gian Hệ Thống của hắn vẫn còn đến tận 10 loại Hỗn Độn Khí, chia ra được hai phần đầy đủ ngũ hành, có thể dùng một phần để phục hồi Linh Giới Châu.

Nếu là trước đây, với khả năng Luyện Khí gà mờ của Lạc Nam, hắn đương nhiên không thể tự mình chửa trị cho Linh Giới Châu được.

Nhưng ở trong một số kiếp Luân Hồi, Lạc Nam đã trở thành Luyện Khí Sư cao cấp nhất, tay nghề gia tăng chưa từng có, chỉ cần tập hợp đủ nguyên liệu, việc chữa trị Linh Giới Châu không thành vấn đề.

“Bọn thiếp lập tức chuẩn bị!”

Mộng Chi Tiên cùng Liễu Tú Quyên vội vàng rời đi, bắt đầu liên hệ với Thiên Địa Hội tìm kiếm nguyên liệu.

Phú Nhược Linh thấy mẫu thân bận rộn cũng đuổi theo hỗ trợ.

Thoáng chốc, trong đình viện chỉ còn lại Lạc Nam và Mộng Thải Vân.

“Ngồi đi, trễ nhất một tuần sẽ có đủ những thứ ngươi muốn!” Mộng Thải Vân nói.

“Đa tạ nàng!” Lạc Nam ôn hòa mỉm cười.

Trải qua luân hồi, tâm cảnh của hắn cũng có phần thay đổi, trước đây xem Mộng Thải Vân như trưởng bối, nhưng hiện nay nếu xét cả tuổi tác bên trong Luân Hồi, chắc chắn hắn lớn hơn nàng rất nhiều, những thứ từng trải qua cũng viễn siêu nàng.

Mộng Thải Vân cũng nhận ra sự biến chuyển của hắn, nàng tò mò hỏi: “Tu vi hiện tại của ngươi là…”

“Đại Đế!” Lạc Nam không che giấu nói.

“Yêu nghiệt!” Mộng Thải Vân giật nảy mình.

Từ lúc Thiếu Đế Chi Chiến kết thúc đến nay mới qua bao lâu? Tên này nhảy vọt vài đại cảnh giới a, rất nhanh đã đuổi kịp nàng rồi.

“Haizz, ánh mắt của nha đầu Chi Tiên quả nhiên rất chuẩn!” Mộng Thải Vân một tay chống cằm, có chút đắc ý:

“Chỉ cần ngươi muốn, Mộng Gia tùy thời tách khỏi Thiên Địa Hội đầu quân cho ngươi!”

“Thật sự nghiêm túc?” Lạc Nam nhìn thẳng nàng.

“Haizz, quy tắc không xen vào tranh đấu của Thiên Địa Hội ràng buộc quá lớn, cả Tú Quyên và Chi Tiên đều muốn kề vai sát cánh chiến đấu cùng ngươi, nhưng một ngày còn là người của Thiên Địa Hội, các nàng không thể làm như vậy!” Mộng Thải Vân than thở.

“Không cần phải vội!” Lạc Nam lẩm bẩm, thanh âm chỉ có một mình hắn nghe thấy:

“Sẽ có một ngày đối diện với những kẻ thù, Thiên Địa Hội cũng buộc phải xuất chiến!”

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207
Phần 208
Phần 209
Phần 210
Phần 211
Phần 212
Phần 213
Phần 214
Phần 215
Phần 216
Phần 217
Phần 218
Phần 219
Phần 220
Phần 221
Phần 222
Phần 223
Phần 224
Phần 225
Phần 226
Phần 227
Phần 228
Phần 229
Phần 230
Phần 231
Phần 232
Phần 233
Phần 234
Phần 235
Phần 236
Phần 237
Phần 238
Phần 239
Phần 240
Phần 241
Phần 242
Phần 243
Phần 244
Phần 245
Thông tin truyện
Tên truyện Con đường bá chủ - Quyển 8
Tác giả Akay Hau
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện dâm hiệp, Truyện xuyên không
Ngày cập nhật 16/07/2022 15:59 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Akay Hau

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng