Đạo mộ bút ký - Quyển 6

Phần 7

Sau khi Văn Cẩm bị Chú Ba đánh thuốc mê tỉnh lại đầu óc cảm thấy trống rỗng, bọn họ lại bất ngờ biết mình đã bị đem tới trại an dưỡng Cách Nhĩ Mộc. Nghe tới đó tôi cảm thấy rất mơ hồ, chuyện này tương đối vô lý, chắc có người thừa lúc bọn họ hôn mê liền bắt cóc nhốt vào đó.

Theo như Văn Cẩm phỏng đoán thì, bọn họ vừa bị đánh thuốc mê thì Chú Ba tới cứu, sau đó chú muốn giải thích một chút tình hình rồi tìm cách giải quyết cho ổn thỏa, nhưng Văn Cẩm lại không hề tỉnh lại, chắc sau khi hôn mê lại có thêm biến cố mới.

“Ngô Tam Tỉnh có ở cùng chỗ với dì không?”

Văn Cẩm lắc đầu, tôi lại hỏi tiếp: “Thật kỳ quái, rốt cuộc thì ai đã bắt cóc mọi người vậy?”

“Là”nó”. Văn Cẩm thở dài buồn bã nói.

Tôi vẫn chưa hết hoài nghi liền hỏi: “Nó rốt cuộc là cái gì?”

Văn Cẩm không đáp, chỉ uổng một ngụm nước sau đó lắc đầu chậm rãi đáp: “Dì không biết phải hình dung như thế nào, nó là vô tình trong lúc nghiên cứu sự việc phát hiện ra, biết giải thích thế nào đây, có thể nói nó là một thế lực bí ẩn.”

“Thế lực bí ẩn?” Tôi nhíu mày.

“Sau khi tỉnh lại, dì và mọi người liền ngồi lại suy luận một lượt từ đầu tới cuối sự tình ngay bên trong gian phòng tối tăm đó, nhưng có rất nhiều uẩn khúc mà chúng ta không thể dùng năng lực của bản thân để lý giải. Cuối cùng mọi người phát hiện trong lần đi xuống đảy biển đó, ở nhiều hoàn cảnh chúng ta phát hiện thiếu mất một người.” Văn Cẩm nghiêng đầu hất tóc ra đằng sau, “nói cách khác thì chuyện này nếu không xảy ra thì rõ ràng bọn ta trước sau khuyết mất một vị trí. Nhưng chuyện này đã xảy ra nên xem như là có một người luôn ẩn thân để lấp vào những lỗ hổng đó. Hơn nữa, dì càng nghiên cứu thì càng phát hiện, người này chắc chắn có tồn tại, nhưng cho tới tận bây giờ hắn cũng không hề xuất đầu lộ diện. Quả thực giống như là không khí, hắn chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của bọn ta vậy.”

Văn Cẩm nghiêm mặt nói: “Chúng ta gọi người này là”nó”, ngoại trừ Cầu Đức Khảo, Giải Liên Hoàn cùng với những người có mặt ở trong này ra còn có một thế lực nữa, cũng nhúng tay vào chuyện này. Thế lực này ẩn mình rất kỹ, cảm giác như không hề xuất hiện, nhưng chính nó lại tác động rất lớn tới toàn bộ tiến trình, chính điều này khiến cho dì vô cùng lo sợ.”

Tôi nghe mà lạnh cả người, liền quay ra hỏi: “Dì có thể ví dụ cho cháu một chút được không?”

Văn Cẩm nói: “Cầu Đức Khảo có thể giải mã được mảnh sách lụa chiến quốc kia sao? Ông ta chỉ là một người nước ngoài mà có khả năng tháo gỡ được một bí ẩn phức tạp tới như vậy ư? Hơn nữa ông ta làm cách nào biết dưới đáy biển kia có cổ mộ tồn tại được? Nếu không ai nói cho ông ta tin tức đó thì chắc chắn ông ta sẽ không đến trung quốc, không hợp tác với Chú Ba của cháu, cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ nghĩ tới cái mục tiêu mà chẳng một ai hiểu ông ta định làm gì. Đây là một lỗ hổng không thể nào lý giải, thêm vào đó…”

Văn Cẩm ngồi thẳng dậy ưỡn ngực gạt hết tóc sang một bên, để tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt trái xoan của cô ấy: “Tất cả bọn ta đều như có năng lực không bị lão hóa dù cho là bao nhiêu năm qua đi. Dì và mọi người vẫn không già hơn so với trước.” Tư thế Văn Cẩm ngồi rất đẹp, tôi bất giác ngây người ra nhìn, cô ấy lập tức lại xõa tóc ra, lắc lắc đầu nói: “Trong lúc dì và mọi người bị hôn mê, chắc chắn đã có người thí nghiệm gì đó lên người bọn ta.”

Tôi nói: “Nhưng chuyện đó cũng đâu có xấu, trẻ mãi không già là điều mà biết bao người ao ước.”

Văn Cẩm buồn bã lắc đầu: “Ao ước ư? Cháu có nhớ tới mình đã gặp cái gì trong tầng hầm ở Cách Nhĩ Mộc không?”

Trong lòng tôi nghĩ sao mình có thể quên được chứ, lập tức gật đầu lia lịa.

“Đó chính là hình dạng cuối cùng của bọn ta.” Văn Cẩm nói, “người mà cháu nhìn thấy đó chính là hoắc linh.”

Tôi giật mình trợn mắt: “Cái gì? Quái vật kia là Hoắc Linh?” Toàn thân tôi nổi đầy da gà.

“Đây…”

“Loại thuốc lúi kéo tuổi xuân này có tác dụng phụ.” Cô ấy nhìn về phía tôi rồi vươn tay ra, bảo tôi ngửi một chút, tôi ghé mũi thử thì nhận ra mùi này rất quen thuộc, là mùi của cấm bà. “Đến một thời điểm nhất định, bọn ta sẽ bắt đầu biến đổi, trên người dì giờ cũng đã bắt đầu phát sinh rồi. Không còn lâu nữa cũng sẽ giống như yêu quái mà cháu đã nhìn thấy đó.”

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Thông tin truyện
Tên truyện Đạo mộ bút ký - Quyển 6
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện nonSEX
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Ngày cập nhật 02/02/2015 01:18 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Long Nhất Pháp Sư – Quyển 2
Phần 7 Sáng sớm hôm sau, Long Nhất liền dẫn Long Linh Nhi cùng Tây Môn Vô Hận bắt đầu chuyến đi tiến về Tinh Linh sâm lâm. Tinh Linh sâm lâm cách Mễ Á công quốc tịnh không thể tính là xa, mấy ngày thời gian là đã đến nơi rồi. Trên đường đi lưỡng nữ đều vô cùng cao hứng, trừ việc thảo luận về Tinh Linh sâm lâm ra thì nói chuyện nhiều nhất là việc về nhà. Việc này khiến cho Long Nhất có phần bất lực, không biết là đến khi nói với bọn họ là bản thân không thể dẫn bọn họ quay về, thì lưỡng nữ sẽ có phản ứng như thế nào...
Phân loại: Truyện nonSEX Dâm thư Trung Quốc Truyện sắc hiệp Tuyển tập Long Nhất Pháp Sư
Hàn Lập – Quyển 23
Phần 7 “Cho dù Bổ Nguyên Đan có thể bù đắp non nửa tinh khí cho đạo hữu nhưng nếu muốn khôi phục lại như cũ thì từ nay về sau đạo hữu còn phải tĩnh dưỡng chu đáo trong một thời gian ngắn. Có điều, Huyết Cổ Trùng vốn cực kỳ hiếm thấy tại Phong Nguyên Đại Lục chúng ta, sao lần này đạo hữu lại bị trúng mưu như vậy.” Hàn Lập vốn đang cười, lại chợt cảm thấy tò mò nên hỏi. “Nếu Hàn tiền bối đã biết Huyết Cổ Trùng thì hẳn cũng rõ xuất xứ của loại cổ trùng này không thuộc về Phong Nguyên Đại Lục. Ta là bị mắc mưu kẻ khác tại...
Phân loại: Truyện nonSEX Hàn Lập
Dương Thần – Quyển 16
Phần 7 Cô chủ động giống như một con bạch tuộc, cùng Dương Thần lăn lộn trên giường lớn, xé rách quần áo trên người Dương Thần, bàn tay nhỏ mềm mại lành lạnh vuốt ve lưng hắn, cầm lấy tóc của hắn. Dương Thần cảm nhận được hai đùi đầy đặn co dãn, khi thì quấn quýt lấy đùi của hắn, khi thì lại quấn lấy eo hắn, ngực cô đè ép lồng ngực của hắn, dường như có thể cảm nhận được phần co giãn của mình có thể văng ra bất cứ lúc nào. Cô như là hóa thành một ngọn lửa nóng bỏng, đốt cháy tim gan, đầu óc Dương Thần, cả người Dương Thần từ...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Dương Thần

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng