Đạo mộ bút ký - Quyển 8

Phần 24

Bàn Tử xách hai khẩu súng trường lên dẫn đường, tôi không cảm thấy ngạc nhiên mà cùng mọi người lập tức xuất phát.

Đi bộ qua những ngọn núi thế này so với đi bộ ở đồng bằng tốn sức hơn rất nhiều. Nhưng rất may là Bàn Tử đã biết đường, chúng tôi đi khá nhanh, thậm chí tôi còn không có cơ hội để nói chuyện với Bàn Tử về chiếc mặt nạ này. Mẹ kiếp! Điều này khiến tôi thực khó chịu.

Trông Bàn Tử khá vội vã, giống như là đang vô cùng lo lắng vậy mặc dù hai chúng tôi đã bàn bạc về đường đi, nó không đáng ngại lắm. Tôi thoáng nghĩ liệu tên mập chết toi này có giấu “Tam Gia” điều gì không?

Tôi không dám hỏi! Thay vào đó, tôi tập trung ánh mắt về phía sườn núi bên kia hồ, nơi mà tôi chưa từng đặt chân.

Bà Tử dẫn mọi người đi xuống chân đồi, hắn bảo rằng có một lối đi tắt dưới đó. Cỏ dưới này cao quá cả đầu người, tôi không mong mọi người sẽ phải lao qua thảm cỏ này để xuống dưới kia, nó gần như là điều không thể! – Tôi nghĩ. Nhưng Bàn Tử đã dừng lại, lột một đám cỏ lên, cuộn chúng lại – bên dưới là một lối đi ngầm.

“Thủ hạ của tôi đã tìm thấy nó! Đây là một địa đạo cổ, đi vào bên trong thung lũng đầy những cây cổ thụ khổng lồ kia, nó làm từ gỗ nhưng đã qua rất nhiều năm rồi nên cỏ mọc rất nhiều. Đoạn đầu khá dễ di chuyển, cỏ mọc khá dày nhưng xa hơn đường sẽ dễ đi hơn vì cỏ không còn phát triển mạnh như ngoài này nữa. Cuối cùng sẽ là lối ra.”

Nhờ ánh mặt trời mà tôi có thể trông thấy ở phía xa kia, trên mặt đấy đầy những sỏi lớn nhỏ, chưa thể biết chắc được có dễ di chuyển không nhưng còn tốt hơn chán so với việc treo mình trên vách đá kia.

“Từ đây đi vào trong hơn mười thước, chúng ta sẽ đi theo dấu hiệu mà tôi để lại, đi tiếp mọi người sẽ đến gần lối đi cách một cái cây không xa” – Bàn Tử miêu tả – “đoạn đường sau đó rất ẩm ướt vì thế mình hãy nghỉ ngơi tại đây, chúng ta sẽ không dừng lại trước lối vào mà sẽ nghỉ ngơi tiếp sau khi vào trong”

Mọi người tới tập ngồi xuống, Bàn Tử nhìn tôi chớp chớp mắt: “Tam Gia à, ngài ra kia nói chuyện với tôi một lát được không.” Tôi và Bàn Tử tiến vào một góc khuất, chỗ có phiến đá lớn chắn ngang ngăn cách, hai người bước ra mặt bên kia, Bàn Tử liền ngồi thụp xuống.

Tôi không biết là hắn đang muốn làm gì, cũng đành ngồi xuống theo. Bàn Tử lập tức nhéo lên mặt tôi, nhéo mấy cái liền, đau tới mức tôi suýt thì chảy nước mắt.

“Làm gì ấy vậy?”

“Thiên Chân à, mặt cậu bình thường nhìn cũng có đến lỗi nào, hà tất phải giả trang thành chú ba nhà cậu như thế?” Bàn Tử nhẹ giọng hỏi.

Tôi cả kinh: “Sao anh nhìn ra được?”

“Chỉ cần nhìn cái dáng người còi cọ của cậu, người khác đoán không ra được chứ tôi thì chả nhẽ cũng thế?” Bàn Tử nói, “cậu cho rằng lúc hai ta nói chuyện tôi lơ mơ thật đấy chắc? Lão tử nhìn phát ra ngay chuyện là thế nào rồi.”

“Vậy sao anh không nói sớm, tôi tìm mãi không có cơ hội để nói cho anh biết”. Tôi nói, tiếp đó tôi đem hết kế hoạch mà Tiểu Hoa đã vạch ra thuật lại cho Bàn Tử nghe một lượt.

“Thế quái nào, cậu không nói với tôi, tôi lại không biết cậu có kế hoạch gì, dĩ nhiên là không dám không phối hợp với cậu. Hơn nữa cậu không biết, vị bác sĩ kia đối với chú Ba nhà cậu có ý gì đi? Làm như chiếu cố tôi quả thực đem tôi thành người thụ động rồi, không có chuyện gì cũng hướng tôi nói chuyện, lão tử ở đây nửa mê nửa tỉnh, sắp bị cô ta phiền chết.”

Bàn Tử nhìn bên kia một chút. ‘Cậu biết cô ta nói gì không? Mẹ nó, cũng quá buồn nôn rồi, lão tử coi như là chua xót đến cùng cực rồi, nhưng cô ta yêu say đắm chú Ba nhà cậu, khiến chua xót của tôi coi như không có. Nếu không phải tôi thực sự quá mệt mỏi, nghe cô ta nói còn có thể ngủ được, tôi chỉ hận không thể chạy đến bóp chết cô ta cho rồi. Cô ta nói, cô ta thấy cậu thay đổi. Tôi cũng vậy không biết có chuyện gì, trước tiên chỉ có thể như thế.

Tôi nghe xong, trong lòng cũng có chút buông lỏng, vừa định lên tiếng, hắn liền khoát tay ngăn lại: “Nhiều lời vô ích, chỉ cần tôi với cậu biết cậu là ai là được. Tôi hỏi cậu một việc, cậu phải trả lời tôi.”

“Hoa nhi gia kia, cậu tin hắn sao?”

Lòng tôi tự hỏi hắn hỏi cái này để làm gì, liền gật đầu: “Hắn giúp tôi rất nhiều, tôi thấy hắn tin được.”

“Cậu điều tra lai lịch của hắn rồi à? Hắn thực sự là con cháu Hoa gia?”

“Tôi khẳng định, sao thế?”

“Cậu nhìn thấy hình của Lão Cửu Môn rồi?”

Tôi lắc đầu, chuyện này tôi thực sự không biết, liền nói: “Cậu nói thẳng đi, rốt cuộc cậu nghi cái gì?”

Bàn Tử dừng một chút mới nói: “Không có gì, có lẽ tôi quá đa nghi thôi. Tôi chỉ là cảm thấy người này đưa ra chủ ý loại này cho cậu, không đáng tin”

Tôi nhìn bộ dạng Bàn Tử không phải là nói đùa: “Nhưng lúc ấy quả thực cũng không còn biện pháp nào khác, nếu không làm thế tôi cũng không thể nào tới đây cứu anh”

“Có một số khó khăn, chưa chắc đã khó giống như lời người ta nói.” Bàn Tử nói, nhưng ngay sau đó lại khoát tay: “Thế nhưng vẫn phải cảm ơn hắn, chuyện này tôi không hỏi thêm nữa. Chúng ta không có thời gian suy tính nhiều như vậy, trước tiên đem tất cả mọi chuyện làm gọn gàng rồi nói sau.”

Tôi nghĩ muốn nói lên lo lắng của mình, lại hỏi: “Tình hình của bọn người Muộn Du Bình cậu không có gạt tôi đi? Tôi vẫn nghĩ cậu chưa nói thật.”

Bàn tử vỗ vai tôi nói: “Bàn gia tôi muốn hại cậu thì đã sớm hại rồi, cần gì đợi đến hôm nay.” Như vậy là sự thật, nhưng bàn tử gạt tôi cũng không phải chỉ một hai lần. Tôi nói: “Cậu không hại tôi, không có nghĩa cậu sẽ không bỡn cợt tôi.”

“Thiên Chân, cậu không hiểu.” Bàn Tử chỉ chỉ phía sau “Cậu tin tưởng mọi người, đối xử với họ xuất phát từ nội tâm, tôi không giống với cậu, những người đằng sau kia, tôi một chút cũng không tin.”

“Cái đó với tin tưởng hay không tin tưởng có liên quan gì?”

“Rất liên quan là đằng khác.” Bàn tử nói “Thứ tôi nhìn thấy trong gương nhiều hơn rất nhiều so với nói với bọn cậu, nhưng hiện giờ tôi không thể nói. Cậu phải tìm cơ hội ở riêng cùng tôi lâu một chút.”

Tôi nhìn phía sau, liền phát hiện Bao Da cùng Ách Tỷ đều nhìn về phía này, dường như hơi tò mò.

“Thấy không?” Bàn Tử nói “Người ở đây, ai cũng không tin tưởng người khác, đều chăm chăm nhìn đối phương.”

Tôi bị Bàn Tử nói đến không thoải mái, Bàn Tử tiếp tục nói: “Vốn là tôi cũng không muốn vạch trần cậu, thế nhưng, chúng ta đi chính là con đường này, không phải là chui trong khe, tôi phải nói cho cậu hiểu, từ lúc bắt đầu tiến vào ngọn núi này, phát sinh bất cứ chuyện gì cậu cũng không cần thấy lạ.”

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Thông tin truyện
Tên truyện Đạo mộ bút ký - Quyển 8
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện nonSEX
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Ngày cập nhật 02/02/2015 01:19 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Hạ Thiên – Quyển 7
Phần 24 Khi thấy Hạ Thiên không nói gì thì Mộc Hàm cũng biết hắn vẫn chẳng có hứng thú quá lớn với Triệu gia, nhưng nàng vẫn cho rằng hắn nên hiểu về Triệu gia. Dù Lý gia là gia tộc xếp thứ hai ở thủ đô bị Hạ Thiên phá hủy một cách dễ dàng, nhưng điều này cũng không có nghĩa là Triệu gia sẽ không chịu nổi một đòn, vì nàng biết dù xét về thực lực hay tình tình ẩn giấu bên trong thì Triệu gia mạnh hơn Lý gia rất nhiều lần. Rất nhiều gia tộc hầu như chỉ có một hình thức bồi dưỡng con cháu trong nhà, thậm chi trước khi...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Hạ Thiên
Ma Vương – Quyển 1
Phần 24: Đệ Nhất Dũng Kim... Chết tiệt, ta giết ngươi! Đan Ni Nhĩ điên cuồng rống lên, hắn đã hoàn toàn phát điên. Hắn dốc tất cả sức lực mãnh liệt công kích Hàn Thạc như cuồng phong bạo vũ. Nhưng Hàn Thạc tựa như con thuyền cứng cỏi vững vàng trước biển cả mênh mông đang cuồng nộ, thoạt nhìn giống như lúc nào cũng có thể bị lật, nhưng hết lần này đến lần khác lại kiên cường không hề kém thế. Đến lúc này mọi người đều nhận thấy tốc độ né tránh của Hàn Thạc, không ai còn cho rằng Hàn Thạc có thể tránh thoát lúc đầu chỉ là vận khí. Những...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển Tập Ma Vương
Giang Nam – Quyển 8
Phần 24 Chủ công, ngươi cũng nhanh lên một chút! Ở ngoài Thần Khư, đột nhiên truyền tới một thanh âm chói tai om sòm, chỉ thấy giữa không trung một đầu cự kiêu màu vàng vỗ cánh bay tới, ngốc ưng này cúi đầu kêu lên: Chủ công, chúng ta nhận được tin tức vốn là chậm một bước, ngươi còn quá chậm, đừng nói thần kiếm, dù là nước chà nồi người khác cũng không lưu lại cho ngươi! Mà bên trong quần sơn phía dưới, chỉ thấy một người tuổi còn trẻ cất bước đi thẳng về phía trước, vừa sải bước là trăm dặm, thân thể thậm chí trực tiếp đem hư không áp...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Giang Nam

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng