Hàn Lập - Quyển 1

Phần 66

Đối phương đã đưa ra thái độ đại lượng hào phóng như vậy làm cho Hàn Lập hiểu rằng, chỉ cần điều kiện của mình không quá phận, đối phương đến tám, chín phần là sẽ thỏa mãn. Xem ra, mục tiêu ban đầu của hắn đã đạt được.

Bất quá loại đãi ngộ trọng hậu thế này, ở Thất huyền môn cũng là hiếm có rồi. Có thể thấy được, tầng lớp cao tầng trong môn nội rất hiểu rõ một gã thần y trong giang hồ có ý nghĩa như thế nào.

Hàn Lập cũng không khách khí lập tức đưa ra yêu cầu đem Thần thủ cốc cho hắn quản lý, hắn hy vọng không có ngoại nhân vào quấy rầy khi hắn nghiên cứu y thuật trong cốc.

Một cái điều kiện căn bản không phải là điều kiện như vậy, Mã phó môn chủ tự nhiên đồng ý ngay. Đối phương có lẽ vì muốn giúp sức Hàn Lập đã chủ động đưa ra đề nghị cấp cho Hàn Lập một thị nữ, hầu hạ hắn những sinh hoạt thường ngày.

Hàn Lập bị ý kiến ngoại dự định này làm cho tâm động, cơ hồ gần như đáp ứng. Nhưng sau đó, tỉnh táo xem lại, trên người mình còn có bí mật, cho nên hắn đã đau lòng mà cự tuyệt.

Cử động này của Hàn Lập làm cho vị Mã phó môn chủ kia có chút khâm phục. Ngoài miệng hắn luôn mồm nói hắn tuổi còn trẻ mà không trầm mê vào nữ sắc, nếu có con gái chắc chắn sẽ gã cho hắn.

Hàn Lập nghe xong những lời này cảm thấy dở khóc dở cười. Hắn không phải là không ham mê nữ sắc, chỉ là tình cảnh hắn không cho phép mà thôi.

Cứ như vậy, cuối cùng Thần thủ cốc trở thành tư gia của hắn, ngoại nhân không được tự ý xông vào.

Vì vậy, Hàn Lập đã an bài tại cửa ra vào cốc một cái chuông thật lớn, vô luận ai đến muốn gặp Hàn Lập, chỉ cần gõ vào cái chuông này, Hàn Lập sẽ hiện thân ra gặp mặt. Cổ quái quy định do Hàn Lập đưa ra này, ngay cả cao tầng trong môn phái cũng phải tuân thủ.

Hàn Lập sở dĩ thiết hạ một cái quy định quái gở như vậy, hoàn toàn là do hắn muốn phòng ngừa bị lộ bí mật. Chỉ khi không có người chạy loạn vào sơn cốc Hàn Lập mới có thể yên tâm mà sử dụng chiếc bình thần bí mà không lo bị người thứ hai biết đến.

Ngay từ đầu khi quy định này được đưa ra, đối với những đệ tử cấp thấp mà nói đều không có gì cả, nhưng một số người trong tầng lớp cao tầng rất là bất mãn, cho rằng Hàn Lập kiêu ngạo, chẳng biết trời cao đất rộng. Ngay cả Mặc đại phu cũng chưa từng làm như vậy, hắn mới chỉ là kẻ vừa xuất sư mà đã dám làm càn.

Nhưng khi Hàn Lập đem một vị hộ pháp thân thụ trọng thương, sinh mạng nguy cấp, từ bên bờ vực tử vọng mà kéo về, trị khỏi hoàn toàn đã làm cho những bất mãn kia vô ảnh vô tung biến mất. Mà sau này cũng không còn ai dám đề cập về vấn đề này nữa.

Không ai dám vì một việc cỏn con mà đắc tội với một vị thần y có thể cứu tính mạng của mình. Quy định quái dị này cuối cùng cũng bị mọi người trong môn phái quy thành tính tình quái dị của Hàn thần y mà thôi.

Dần theo cuộc sống, đến ngay cả mấy vị phó môn chủ cũng dần dần cam chịu quy định này. Bọn họ khi muốn được chữa trị thì sẽ phái người tới gõ chuông, sau đó cung kính mời Hàn Lập tới chữa bệnh.

Cứ như vậy, Hàn Lập dần trở thành một kẻ kỳ dị trong Thất huyền môn.

Nói hắn là nhân vật thuộc tầng lớp cao cấp nhưng hắn chẳng có chức vụ, cũng không nắm giữ quyền lực. Nói hắn là đệ tử cấp thấp, nhưng có ai đã gặp qua một tên đệ tử nào mà ngay cả môn chủ khi gặp hắn cũng phải xưng tôn một tiếng Hàn đại phu chưa? Đến giờ, tên họ của Hàn Lập, đã không còn ai dùng để gọi nữa rồi.

Đương nhiên trong đó có một ngoại lệ, đó chính là Lệ Phi Vũ, Lệ đại sư huynh.

Lệ Phi Vũ trước mặt những người khác vẫn bảo trì khuôn mặt lãnh khốc vô tình, nhưng tại trước mặt Hàn Lập tức thì biến đổi thành bộ dạng nhếch nhác, tinh nghịch, không khách khí gọi trực tiếp tên Hàn Lập, cũng không vì thân phận Hàn Lập thay đổi, giống bọn Vương đại bàn, mà biến thành cung kính.

Bất quá, điều này cũng làm cho Hàn Lập có chút vui mừng, dù sao tư vị của một kẻ cô đơn cũng không dễ chịu cho lắm.

Vừa nghĩ đến nét mặt tươi cười của Lệ Phi Vũ, Hàn Lập không khỏi thoải mái, khuôn mặt lạnh lùng mệt mỏi cũng dãn ra.

Cách đây không lâu, hắn bất ngờ gặp lại người quen ngày trước cùng hắn ngồi xe lên núi gia nhập Thất huyền môn, hiện hôm nay trở thành Thất tuyệt đường hạch tâm đệ tử – Vũ Nham, hắn nhiễm một loại bệnh vốn không nặng cũng chẳng nhẹ, nhưng hắn sau khi chữa trị qua mấy vị đại phu khác mà không khỏi, bị hành hạ đau đớn, liền nhờ vào mặt mũi Mã phó môn chủ, tìm đến Hàn thần y cầu trị bệnh.

Không thể không nói Vũ Nham này trí nhớ rất tốt, vừa nhìn thấy Hàn đại phu thanh danh hách hách một cái, liền nhớ ngay ra đồng bạn Hàn Lập ngày xưa cùng ngồi chung xe với hắn. Hắn trên mặt giật mình, lộ ra nét mặt cổ quái. Dù sao năm đó thái độ của hắn đối với Hàn Lập cũng không có tốt lắm, thậm chí có thể nói là tệ nữa.

Hàn Lập chứng kiến vẻ mặt xấu hổ của Vũ Nham, trong lòng thật có chút buồn cười, mà tự nhiên cũng không vì vậy mà không xem bệnh cho hắn. Nhưng Hàn Lập vì không muốn phá hủy chiêu bài của mình, đã cố ý gia tăng liều lượng thuốc sử dụng, làm cho Vũ Nham trong khoảng hai ngày thời gian tựu khỏi bệnh. Nhưng là trong quá trình trị bệnh, do lượng dược vật phục dụng quá nhiều, dẫn tới đau đớn cho Vũ Nham. Cái này coi như là Hàn Lập đáp lại thái độ năm đó của Vũ Nham.

Xem ra Hàn Lập cũng không tự xem mình là đại lượng, hắn vẫn rất nhớ rõ những kẻ gây thù chuốc oán với mình.

Cứ như vậy, Hàn Lập từ từ lấp dần địa vị của Mặc đại phu, thậm chí còn leo lên một tầng cao hơn.

Hắn bây giờ, ngày nào cũng bỏ chiếc bình ra sử dụng, để tại nơi thoáng nhất trong cốc, để nó cứ sau sáu, bảy ngày lại tạo ra lục dịch thần kỳ, lại có thể thôi sinh ra một lượng lớn dược tài trân quý, sau đó tỉ mỉ phối chế ra các loại dược vật.

Dược vật được chế tạo này, một bộ phận nhỏ dùng để trị bệnh cho những kẻ tới cầu y. Đại bộ phận được Hàn Lập tự mình sử dụng, dùng để bồi nguyên luyện khí, thúc động tiến trình tu luyện Trường Xuân công.

Hàn Lập nằm trên ghế thái sư, khẽ xoay người một cái, làm cho chính mình cảm thấy dễ chịu, thoải mái hơn.

Hắn ngồi trên ghế thái sư của Mặc đại phu, bất quá nơi này lại không phải là căn phòng lúc trước của Mặc đại phu, mà chính là căn phòng của Hàn Lập, chỉ bất quá, hắn từ căn phòng của Mặc đại phu, lấy tất thảy vật dụng dùng được mang về phòng mình. Lấy địa vị hôm nay của hắn, cho dù có thấy được hắn chiếm dụng những vật dụng trước đây của Mặc đại phu cũng không dám nói gì. Tầm quan trọng của Hàn Lập hôm nay đã vượt quá Mặc đại phu ngày trước. Mọi người chính ra vẫn còn rất thực dụng.

Kỳ thật chỗ ở của Mặc đại phu so với chỗ ở của hắn rộng lớn hơn rất nhiều. Khi hắn di chuyển tới chỗ đó, cảm giác thích nghi cũng rất nhanh.

Đáng tiếc, ở chỗ này Hàn Lập cảm giác là lạ. Dù sao cái chết của Mặc đại phu cùng hắn có quan hệ rất lớn. Tự nhiên ở tại chỗ của người bị mình giết, trong lòng cũng có chút điểm sợ hãi, không thoải mái. Ở trong căn phòng tồi tàn của mình, xem ra còn thoải mái hơn.

Bất quá, vừa nghĩ đến Mặc đại phu, Hàn Lập tự nhiên không quên được nhưng chuyện của hắn bị buộc vào.

Cũng trong khoảng thời gian này, hắn cẩn thận tra xét trong thân thể mình mấy lần. Thật sự là có một vật âm hàn nằm tại đan điền hắn, gây cho hắn cảm giác không yên tâm. Hàn Lập đã thử phục dụng “Thanh Linh tán” và những phương pháp giải độc khác, đáng tiếc không có hiệu quả. Xem ra, việc một năm sau không đi là không được rồi.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Thông tin truyện
Tên truyện Hàn Lập - Quyển 1
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện nonSEX
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Ngày cập nhật 19/06/2019 03:36 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Lục Thiếu Du – Quyển 45
Phần 66 Trước mắt khó mà nói được. Nhị nữ hiện tại chỉ mới giao thủ thăm dò mà thôi. Cũng chưa xuất ra át chủ bài. Muốn phân ra thắng bại còn phải xem át chủ bài của ai mạnh hơn. Thân phận và địa vị của hai người đều tương đương nhau. Cho dù là tu vi của Phong Du Du kém hơn một chút, thế nhưng muốn phân thắng bại, sợ rằng phải dựa vào át chủ bài trong tay hai người này. Nhị đệ, Phong Du Du có át chủ bài gì? Dương Quá nhìn Lục Thiếu Du rồi hiếu kỳ hỏi. Đệ cũng không biết. Lục Thiếu Du lắc đầu, đối với...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Lục Thiếu Du
Hướng Nhật – Quyển 3
Phần 66 Hôm nay Nhâm Quân tâm tình có chút phức tạp. Vốn chuyện đội bóng của mình hôm qua thắng đội bên trường Hải Đại thì đáng lẽ nên ăn mừng cho tâm tình thoải mái mới đúng, bất quá nghĩ tới đội bóng thắng nhưng chính minh phải mất đi cái “lần đầu tiên” đáng giá ngàn vàng kia thì tâm lý cũng bắt đầu trở nên dị thường khẩn trương, lo lắng, sợ hãi, thậm chí mơ hồ còn có sự chờ mong nào đó. Chờ đợi cái gì thì Nhâm Quân chính mình cũng không rõ ràng lắm, chỉ là cảm giác được là nếu cùng cái “gã” nam nhân kia xảy ra một ít chuyện...
Phân loại: Truyện nonSEX Dâm thư Trung Quốc Tuyển tập Hướng Nhật
Hạ Thiên – Quyển 10
Phần 66 Liễu Mộng nhảy dựng lên, mái tóc dài tung bay, váy trắng bồng bềnh, tư thế cực kỳ đẹp mắt, sau đó đã nhanh chóng bay lên cầu. Nhưng bốn tên côn đồ thấy tư thế như vậy thì sợ ngây người, không phải vì tư thế vừa rồi là quá đẹp, mà vì điều này quá sức tưởng tượng, hoàn toàn vượt qua sức tưởng tượng của bọn họ. Hừ, cô ta không phải là tiên nữ, là yêu nữ, anh em chạy mau. Vài giây sau tên lưu manh đeo hoa tai mới kịp phản ứng, sau đó hắn vội vàng hô một câu rồi xoay người bỏ chạy. Nhưng tên đeo hoa tai vừa...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Hạ Thiên

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng