Kỹ sư tự truyện - Tác giả Tại Hạ


Truyện đã hoàn thành

Phần 84

Ngồi 15 phút thì uống hết cốc trà đá, chả nhẽ gọi cốc nữa. Thôi lượn, để bụng tí ăn đồ ăn. Vào thang máy bấm tầng 12, thế đéo nào tiện tay bấm mẹ cả tầng 6.

Thang mở ở tầng 6, chợt nghĩ vào trêu bà phiên dịch dở người kia tí tao bèn bước ra. Rút máy gọi điện, sau 1 cơ số tiếng tút mới thấy bắt máy bảo chị đây, Tao bảo em chờ đứa bạn em ở tầng 12, tí nữa nó đi ăn cùng đoàn mình. Em đang đứng ở tầng 6, chị ở phòng nào em vào ngó chị tí, mụ cười khành khạch bảo số phòng. Tao đến nơi gõ cửa, bà ấy ra mở, 1 tay vẫn giữ cái khăn tắm quấn ngang ngực kêu chị đang tắm dở. Cậu vào chơi, ngồi tự nhiên chờ chị chút.

Tai nghe thấy thế nhưng mắt tao đang dán vào bộ ngực vĩ đại, bà ấy thấy thế chỉ khẽ cười. Đúng là phụ nữ từng trải, coi việc đó là bình thường nhưng kiểu biết phận mình ngực lớn thu hút ánh mắt người khác là đương nhiên. Tao ngồi ghế sofa quan sát quanh phòng, đéo biết đánh giá thé nào vì bài trí hỗn độn, đéo theo trường phái nào, đủ màu sắc khác nhau.

Sắp xếp cũng không phải là bừa bộn nhưng quá nhiều chi tiết và màu sắc nên mang đến cảm giác rối mắt. 1 lúc sau thì bà ấy ra, mặc cái váy đen xòe xòe ngắn không thể ngắn hơn, váy này đảm bảo chỉ hơi cúi lưng tí thì sẽ phơi trọn bộ mông khổng lồ. Phía tiền tuyến thì mặc 1 cái áo quây cũng chỉ đủ che ngực với bụng, hở toàn bộ vai, Tuy nhiên vẫn lộ cái dây áo ngực kiểu trong suốt.

Bà ấy hỏi chị mặc thế này được không, tao bảo chị mặc gì chả đẹp. Bộ này coi như phô hết vẻ đẹp của chị ra rồi. Mất đéo gì câu nói thôi cứ khen cho nó sướng. Càng lúc thì tao càng khẳng định cái ý nghĩ bà này cặp bồ với bọn Hàn. Lương phiên dịch được đéo bao nhiêu mà thuê cả căn chung cư ở, đồ đạc trong phòng thấy chả thiếu thứ gì, lại còn single mom nên càng thêm nghi hoặc.

Tao hỏi chị ở 1 mình à. Bả bảo ừ, trước 2 mẹ con chị ở nhưng giờ đi theo ông Hàn này đi sớm về muộn không đưa đón con đi học được nên tạm thời gửi ông bà ở quê, sau có gì tính tiếp. Hỏi thế chị không nhớ bé à, kêu nhớ lắm chứ nhưng công việc biết làm thế nào được. 2 tuần chị về quê thăm nó 1 lần, cũng định sắp tới xin làm nghề khác làm hành chính đẻ có thời gian chăm con.

Cậu có biết chỗ nào tuyen nhân viên hành chính giới thiệu chị với. Tao ậm ừ hỏi bà có chuyên môn gì không thì bà kêu có cái bằng trung cấp hay cao đẳng văn thư lưu trữ gì đấy nhưng chưa đi làm bao giờ. Học xong đéo xin được việc nên đi làm thợ may, làm mấy năm thì đi xuất khẩu lao động sang hàn quốc. Đi hàn 8 năm vừa mới về được thời gian.

Tao bảo đi 8 năm thế cóp được đầy tiền thì mở cái gì mà kinh doanh, bà ý bảo đại khái là có lồn mà đầy tiền. Tiền gửi hết về cho ông bà ở quê sửa nhà cửa nọ kia, rồi giờ cũng chỉ tiết kiệm được mấy trăm thôi mà cũng đéo biết kinh doanh gì sợ làm xong thua lỗ thì trắng tay. Tao bảo chị xinh đẹp ngon nghẻ thế thì kiếm tay hàn nào mà lừa.

Bà ấy cười gượng không nói gì, ánh mắt thoáng buồn… Ngồi tí mà gần 6h rồi. Em Hóa Đơn đéo biết xong chưa mà không thấy gọi điện, lúc đã dặn là khi nào xong thì gọi rồi mà. Tao bảo chị phiên dịch là để em lên xem bạn em xong chưa, à mà bạn em chính là con Hóa Đơn, hình như hôm trước cũng đi ăn cùng chị với bác Hàn rồi đấy. Bà ấy ngạc nhiên bảo ơ thế à, thế mà không biết.

2 chị em hôm đấy cũng chả kịp hỏi chỗ của nhau. Có lẽ thế thật vì bà chỉ phiên dịch cho lão hàn đã mất hết mẹ thời gian rồi còn đâu. Bà ấy bảo thế để chị đi cùng em lên xem nó phòng nào để khi rảnh trò chuyện cho vui. Ừ đi. Mụ này 3 mấy tuổi nhưng vẫn trẻ, 1 phần vì ở bên Hàn lâu năm có khí hưởng khí lạnh bên đấy làm lão hóa chậm, 1 phần phong cách ăn mặc trẻ trung hơi chất chơi tí nên càng trẻ. Lên đến phòng em Hóa Đơn, em ra mở cửa, thấy tao đi cùng bà phiên dịch thì lại 1 hồi ngạc nhiên, thôi kệ mẹ cho 2 đứa đàn bà chúng mày giải thích cho nhau, tao đéo hơi đâu mà kể lể cho mệt. Lúc này em Hóa Đơn vẫn đang cặm cụi kẻ mi, vkl lâu.

Đến lúc thay đồ, dường như không để kém cạnh về độ hở so với bà phiên dịch, em Hóa Đơn chọn 1 quả váy 2 dây mà dây buộc vòng qua cổ, buộc sau gáy ấy, váy mỏng nhìn xuyên được nội y, hở nguyên quả lưng trần trắng mịn, nếu nhìn ngan thì hở mẹ cả bầu vú. Em ngúng nguẩy đứng cạnh bà phiên dịch rồi hỏi tao em mặc thế này được không nhưng ý ngầm như hỏi anh so sánh xem em đẹp hơn hay bà phiên dịc đẹp hơn.

Chẹp, quả là mỹ nhân. Bà phiên dịch ngực to, mông to, chắc cũng chịu khó tập nên thân hình cũng cân đối, mang nét phồn thực khiến người ta muốn lao vào vồ vập. Còn em Hóa Đơn ngon đẹp thì khỏi nói rồi nhưng lại toát ra nét sang chảnh, tiểu thư so với bà phiên dịch thì như kiểu ở 1 đẳng cấp khác. Chết mẹ, thế này không ổn rồi, đéo gì mà hở bạo thế, bà phiên dịch thì mặc thế nào kệ mẹ bà còn em Hóa Đơn hiện có thể tạm coi là người yêu tao, đéo ai mặc lố quá thể bổ mắt thiên hạ, hơn nữa lại đi cùng Sếp. Ăn mặc thế này không hợp cho lắm. Dù rất ngon mắt nhưng vẫn dằn lòng bảo:

– Quá đẹp luôn, nhưng anh thấy hở bạo quá, em mặc bộ nào kín đáo hơn 1 chút, đây là đi ăn nhưng cũng là đối tác, có Sếp đi cùng nữa nên mặc lịch sự 1 chút.

Em ấy bĩu môi nhìn sang bộ ngực khổng lồ bà phiên dịch ý bảo sao bà ấy ăn mặc hở thế kia được. Tao lắc đầu. Em Hóa Đơn đành dậm dật vào và thay 1 bộ khác trang nhã hơn. Mà tao để ý em Hóa Đơn chắc phải có cả trăm bộ váy áo mất. Từ lúc vào công ty đến giờ ngoài bộ công sở truyền thống là zíp đen sơ mi trắng tao thấy em mặc vài lần còn đâu hình như chưa thấy nó mặc bộ nào trùng nhau. Đéo hiểu nổi.

Bọn tao ra quán trước, em Hóa Đơn dẫn vào cái quán đéo gì mà nướng không khói, cũng phong cách Hàn. Tao gọi điện báo Sếp địa chỉ và bảo anh đi đón ông Hàn luôn, Sếp ok hẹn 15 phút nữa đến nơi Quán cũng có nhiều bàn, chủ yếu là khách hàn, mấy thằng Hàn lồn cứ nhìn chằm chằm và 2 mỹ nhân đi cùng tao. Tao kệ mẹ, mặt vênh lên như kiểu 2 đứa này là bồ tao đấy, thi thoảng tao vén tóc cho em Hóa Đơn phát cho nó tình tứ.

Mụ phiên dịch biết là bọn tao cùng công ty nhưng có lẽ bà ấy cũng ngầm đoán được bọn tao có quan hệ mập mờ. Nhìn ánh mặt mụ là tao biết, có điều mụ không hỏi làm gì thôi. Mụ đúng là phụ nữ từng trải. Rồi Sếp cũng đến, dẫn theo lão Hàn, ngạc nhiên là Vợ Sếp cũng đi.

Hôm nay Vợ Sếp diện 1 bộ đồ tao đéo biết mô tả thế nào nhưng phải nói là đẹp, toát lên thần thái tiểu thư đài các, đến em Hóa Đơn cũng phải trầm trồ. Bọn tao đứng dậy đón, em Hóa Đơn chào Sếp qua loa rồi chạy vội lại đón Vợ Sếp suýt xoa. Dường như sự có mặt của em Hóa Đơn gây bất ngờ cho cả Sếp và Vợ Sếp nên tao phải giải thích là qua nhà chị phiên dịch thì vô tình đúng tòa em Hóa Đơn ở nên gặp và rủ em đi luôn cho vui, lý do cũng hợp lý ra phết.

Vào chỗ ngồi, bọn tao ngồi cái bàn tròn mà có bếp nướng ở giữa, nướng không khói đéo gì, gọi mẹ là rán có khi đúng hơn. Tao ngồi giữa mụ phiên dịch và em Hóa Đơn, mụ phiên dịch ngồi bên phải tao, cạnh mụ phiên dịch là ông người hàn, tiếp theo là Sếp tao và tiếp theo là Vợ Sếp. Sắp xếp như vậy là có ý để 2 Sếp ngồi cạnh nhau, mụ phiên dịch ngồi gần để tiện phiên dịch.

Tao với Vợ Sếp với em Hóa Đơn coi như là đi cho vui mặc dù tao mới là người quan trọng và là người lão hàn kia muốn nhậu, tán phét cùng. Tuy nhiên vẫn phải tuân theo tôn ti trật tự, bọn người Hàn cũng rất coi trọng cấp bậc. Lão Hàn bảo hôm nay uống rượu theo phong cách hàn, phong cách mẹ gì lại cái trò pha rượu vào beer, uống mệt bỏ mẹ chứ hay ho gì.

Tuy nhiên phải chiều khách thôi chứ biết sao, với lại như thế có thể say về sau nhưng khi uống thì nhạt nhạt, chị em có thể uống được. 3 nam, 3 nữ lại toàn mỹ nhân, rượu vào lời ra như phun tơ dệt lụa. Chị em hưởng ứng uống không kém chén nào, 1 người là phu nhân giám đốc, xuất thân gia thế khủng, 1 người là tiểu thư nhà giàu, 1 người bôn ba từng trải, chén rượu vào dường như còn gờm nhau, đàn bà có cái tính ganh đua, đến Vợ Sếp là người trầm tính sâu sắc mà hôm nay cũng cụng ly uống ừng ực, má đã ửng hồng, cười nói rôm rả khác hẳn ngày thường.

Em Hóa Đơn thì dân sành mẹ rồi, quán này cứ như là quán quen ấy, đồ ăn toàn do em ấy gọi, đéo cần thực đơn, hung hăng mời rượu từng người. Chị phiên dịch ban đầu còn giữ ý và còn bận dịch, sau cũng đéo dịch thuật gì nữa, cứ tiếng việt kể chuyện ha hả. Tao đành đóng thế phiên dịch tiếng anh. Suốt bữa nhậu tuyệt nhiên không nhắc đến công việc, tao muốn hôm nay đi ăn là đúng để vui chứ không phải cái cớ để hỏi việc.

Ăn xong lại là em Hóa Đơn dẫn đi hát, quán hát cách đó không xa. Vào quán hát mà vẻ đẹp của mấy nàng át hết cả nhân viên quán. Hát hò rôm rả, thằng cha người hàn hát hay phết, nó chọn mấy bài hàn hát, nghe như trong phim, mẹ phiên dịch hát cũng hay, cũng song ca vài bài tiếng hàn với lão Hàn. Tao cũng ca vài bài, em Hóa Đơn cứ đòi song ca cái bài gì mà đông nhi với ngô kiến huy gì đấy nhưng tao đéo thuộc, thế là đành hát nếu phôi pha ngày mai của đan trường cẩm ly.

Vợ chồng nhà Sếp thì song ca dòng sông đáy quê em với dòng sông đà quê anh, nghe cũng lọt tai. Rồi thì nhạc xuỳnh xuỳnh, lão hàn lên nhảy trước, kéo Sếp tao lên nhưng Sếp tao có vẻ gượng gạo, em Hóa Đơn đẩy tao lên tao bảo tao đéo biết nhảy, nàng lên nhảy đi cho anh ngắm, em ấy lên luôn nhún nhảy lắc mông chuyên nghiệp vãi, chỉ có bộ đồ là không hợp lắm.

Rồi thì cũng lên hết, dường như sự ganh đua lại xuất hiện, Vợ Sếp cùng bà phiên dịch dắt tay nhau lên quẩy. Ôi đệt mợ, toàn dân chơi, nhảy đẹp vãi… Cuộc vui rồi cũng phải tàn, mọi người đều hỉ hả thấy vui. Tạm biệt nhau ra về, lai như lúc đến, vợ chồng Sếp đưa lão hàn về. Tao với em Hóa Đơn với bà phiên dịch đi về. Về đến chân tòa nhà thì tao bảo chị em lên đi, tao đi taxi về.

Em Hóa Đơn bảo anh lên nhà em ngủ, muộn rồi về gì, mặc cho bà phiên dịch vẫn đứng đó, có lẽ phê pha rồi nên đéo kiêng nể gì nữa. Mụ phiên dịch còn trêu không thì lên nhà chị ngủ cho gần, đỡ phải leo mấy tầng nữa rồi cười khanh khách. Em Hóa Đơn dường như sợ điều đó xảy ra nên kéo tay tao dứt khoát lôi đi. Lên phòng em rồi, tao lăn ra ghế sofa, em cũng lăn ra theo bảo lâu lắm rồi mới được quẩy vui thế này, hôm nay mà có mấy con bạn em đi cùng thì vui phải biết.

Vcl vẫn nhớ đến bọn bạn, chắc là trước chúng nó chỉ đi với nhau mới vui nên ký ức không quên rồi. Mà lúc này ở nhà hàng em Hóa Đơn tranh ra thanh toán. Tao bảo hôm nay anh mời nên anh phải trả, nó bảo lúc nào anh đưa em cũng được, em có thẻ giảm giá ở quán này nên em trả sẽ rẻ hơn. Tao hỏi em khi nãy thanh toán hết bao nhiêu để anh gửi, em ấy bảo không nhớ và anh cũng không phải gửi, không hết nhiều đâu.

Tao bảo đéo được, việc nào đi việc đó, kể cả là người yêu thì vẫn phải rành mạch tài chính, bao giờ là vợ chồng thì mới chung tài chính được thôi. Tao nói không có ý gì nhưng nghe 2 chữ vợ chồng đéo hiểu sao em nhìn tao say đắm, miệng vẫn nói thế để mai em ra hỏi lại chứ em không nhớ thật mà. Nó nói thế thì biết làm thế đéo nào nữa, tao thiếp thiếp ngủ.

Lúc sau thấy giật giật chân, em Hóa Đơn gọi anh ơi vào giường ngủ. Tao mở mắt, thấy em đã thay bộ đồ ngủ và tẩy trang nọ kia xong rồi, mẹ vừa thiếp tí mà đã 12h rồi. Tao lồm cồm bò dậy bảo thế là anh thành người con trai đầu tiên ngủ qua đêm ở nhà em phải không, em ấy nhéo tao phát mà đéo thấy đau mấy, hay là đang say không thấy đau. 2 Đứa ôm nhau ngủ, say sưa.

Đéo biết mơ man cái gì mà tỉnh giấc, vớ điện thoại thấy 3h sáng. Ngủ lâu lâu rồi mà mới 3h là thế beep nào nhỉ, thấy mấy tin nhắn, lão hàn nhắn là cảm ơn, hôm nay tao rất vui, Vợ Sếp cũng nhắn cảm ơn, hôm nay anh chị rất vui và thêm câu chúc em ngủ ngon, có cả bà phiên dịch cũng nhắn cảm ơn, hôm nay rất vui. 2 tin nhắn trước từ lúc gần 12h là lúc tao đang ngủ ở ghế sofa.

Tin nhắn của bà phiên dịch lúc 2h50 tức là vừa mới nhắn được 10 phút… Tao tiện tay nhắn lại với mụ phiên dịch, vì là tò mò thôi chứ đéo phải ham muốn gì với bà ấy đâu nhé. Nằm cạnh tao đang có thiên thần vav đây rồi thì màng đéo gì bà phiên dịch kia, dù bà cũng đẹp, to nhưng cái vẻ phồn thực đấy không hấp dẫn tao lắm, cảm giác nó cứ ngồn ngộn đến nghẹt thở thế nào ý.

Tao nhắn hỏi chị chưa ngủ à, bà ấy phản hồi lại luôn chứng tỏ vẫn thức và đang cầm điện thoại.

– Chị ngủ rồi và tỉnh rồi, mở điều hòa lạnh quá nên tỉnh dậy tắt đi, cậu chưa ngủ á?

– Em cũng vừa tỉnh dậy, em mơ ngủ đang khoác eo chị hát song ca thì mất điện thế là giật mình tỉnh dậy.

– Cậu cứ chém, cậu mơ hát với ai ấy chứ lại bảo hát với chị. Cậu ngủ nhà bé Hóa Đơn à?

– Vâng em mệt quá nên ngủ nhờ ở đây.

– 2 Cô cậu là 1 cặp rồi, giấu ai chứ không qua mặt được chị đâu.

– Hehe, em sơ hở chỗ nào à?

– Cậu thì không nhưng bé Hóa Đơn kia kìa, chị nhìn cách bé ấy nói chuyện với cậu, ánh mắt bé ấy nhìn cậu thì chắc chắc là tình cảm dành cho người yêu rồi.

– Chị đúng là từng trải quá.

– Chị không ngủ được, cậu có hứng lên sân thượng hóng gió mát không.

– Dạ thôi, mai em phải đi làm mà. Chị ngủ đi nhé.

Đm, lên sân thượng giờ này để bà hấp diêm tôi à, đéo dại. Tao quẳng máy không buồn đọc tin nhắn bà ấy phản hồi nữa, nhắm mắt. Đéo ngủ được, uống rượu vào là hay bị thế, không khác gì cái hôm ngủ ở nhà Sếp. Lại cầm điện thoại thấy tin nhắn bà phiên dịch.

– Ok, cậu ngủ đi, chị đi 1 mình vậy.

Giờ là 3h30, tao nhắn chị ngủ chưa, thấy phản hồi luôn. Chị đang trên sân thượng, mát lắm, rồi còn gửi cho tao cái ảnh chụp phía dưới từ trên cao như kiểu chứng minh là bà ấy đang ở sân thượng thật. Đm, lên chơi tí cho mát, sợ đéo gì.

Quay sang vỗ vỗ em Hóa Đơn, thấy đang ngủ say tít, tao ra quờ bao thuốc lá khi nãy để trên bàn và lên. Vào thang máy bấm tầng 27, nhà này có 27 tầng, chắc có cầu thang bộ lên sân thượng, đéo biết bọn quản lý tòa nhà làm ăn kiểu gì mà để người tự do lên sân thượng thế nhưng đéo quan tâm, bà ấy ở trên sân thượng rồi tức là lên được thì tao cũng lên được. Tao mò lên, gió thu lồng lộng, hơi lạnh, trời sáng mờ mờ. Thấy bà phiên dịch khoanh tay nhìn xa xăm, tay bà cầm điếu thuốc đang cháy ở. Mẹ này cũng hút thuốc cơ à. Tao cất lời trước cho bà ấy đỡ giật mình.

– Chị lên đây lâu chưa?

– Cậu đấy à, tưởng không lên, chị lên một lúc rồi. Thư thái thật.

– Chị cũng hút thuốc à.

– Thỉnh thoảng thôi, cậu hút không?

– Em có thuốc rồi.

Tao cũng châm điếu. Im lặng 1 lúc, rít vài hơi thuốc. Công nhận là trong lành, đêm Hà Nội yên tĩnh, khác hẳn với cái không khí vồn vã xô bồ ban ngày. Chị cất lời trước:

– Bên cậu cũng tham gia thầu gói sắp tới à?

– Sao chị biết việc này?

– Chị không rõ, là phiên dịch nên hóng hớt vậy thôi.

– Vâng, Sếp bên em cũng muốn tham gia, em chỉ theo lệnh thôi.

– Cậu cứ khiêm tốn, cậu chắc cũng phải có vị trí quan trọng trong công ty đấy chứ.

– Em nhân viên thường thôi, công ty tư nhân thì tất cả là do Sếp mà chị.

Rồi bà ấy kể là chị quý em nên chị có vài thông tin không biết giúp gì được em không, đại khái là chị hóng hớt được thằng Hàn lồn bên đầu thầu có qua lại gì với đơn vị nào đó, đại khái là bọn nó cùng phe với nhau, chị biết việc này thông qua đứa phiên dịch của thằng Hàn lồn kia thôi. Củng chả liên quan đến chị. Ái chà, cũng đã biết là thằng Hàn lồn phòng thầu khá ranh ma rồi, không ngờ nó Việt hóa sớm thế. Hoặc cũng có thể là do thằng công ty nào đó đấm tiền vào mồm nó trước. Mình cũng sơ suất là đéo quan hệ với thằng Hàn lồn này. Kiểu này thì căng rồi.

Im lặng 1 lúc, mụ phiên dịch quay sang nhìn tao chằm chằm khiến tao ớn lạnh, bà ấy cất lời:

– Chị thấy cô đơn quá, cậu ôm chị 1 cái được không?

Đây là câu dẫn nam nhân à, hay là thật lòng bà trống trải. Tao còn thừa lý trí và chẳng tiếc gì 1 cái ôm, tao bảo vâng và ôm bà ấy, bà ấy rúc co tay che ngực và dựa gọn trong vòng tay tao, cứ như thế 1 lúc lâu, rồi bà ấy đưa tay ra và ôm choàng vào lưng tao, bộ ngực vĩ đại tì sát vào người tao, nóng hôi hổi… Nói thật là thằng nhỏ thức dậy rồi, vú mông ngồn ngộn nó tì vào thế này không thức không được. Nhưng nhắc lại với bọn mày là tao là người có lý trí, tao đang ở chung cư của em Hóa Đơn, khi nãy mụ phiên dịch nhắn tin như vậy thì tình cảm của tao dành cho em Hóa Đơn lại tăng thêm 1 bậc vì có những thứ chỉ con gái nó mới cảm nhận được với nhau rõ nét.

Dường như không có dấu hiệu bà phiên dịch muốn dừng lại tao đành cất lời, bằng giọng nhẹ nhàng chia sẻ: Thôi chị về ngủ đi ạ, muộn rồi, ngoài này lạnh, đứng đây nhiều không tốt rồi khẽ đẩy bà ấy ra. Bà ấy dường như bị đứt mạch cảm xúc, cười gượng gạo, bảo ừ đi xuống thôi. Chị cảm ơn cậu nhé. Bọn tao đi xuống, tao lại về phòng em Hóa Đơn, vẫn thấy ngủ lăn ra. Bỗng dưng thấy yêu thương em thật, chả nhẽ tao bị em ấy chinh phục nhanh thế sao. Nhẹ nhàng thơm vào má em, nằm ôm và ngủ đến sáng.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Thông tin truyện
Tên truyện Kỹ sư tự truyện
Tác giả Tại Hạ
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Đụ với hàng xóm, Làm tình với đồng nghiệp, Tâm sự bạn đọc, Truyện 18+, Truyện bóp vú, Truyện sex có thật, Truyện sex ngoại tình, Truyện sex ở nhà trọ, Truyện sex sinh viên, Truyện teen
Ngày cập nhật 16/09/2020 06:39 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Tại Hạ

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng