Miêu Nghị - Quyển 4

Phần 63

Đồng thời âm thầm truyền âm, bảo thị nữ điều động nhân mã trong động tới để phòng bị.

Vốn y còn muốn lệnh cho thị nữ mời cả Hồng Miên tới, nhưng Hồng Miên đã nói không đến, nếu báo cho Hồng Miên mình lo lắng, vạn nhất không có chuyện gì chắc hẳn sẽ bị Hồng Miên coi thường, sợ là danh tiếng nhát gan sợ chuyện sẽ truyền tới tai Tần Vi Vi rất nhanh, cho nên mới nhịn không nói.

Một tên thị nữ ứng tiếng nhanh chóng rời đi.

Mấy người dọc theo đường núi không bao xa, tên thị nữ kia trở lại, sau lưng có tám người đi theo cùng.

Miêu Nghị chẳng qua là quay đầu lại liếc nhìn, tiếp tục đi cùng Công Tôn Vũ vừa nói vừa cười.

Đi xuyên qua phong cảnh núi rừng thanh tú xinh đẹp, Miêu Nghị vốn định đi xa một chút, nhưng Công Tôn Vũ không muốn đi xa. Nhất là thấy Miêu Nghị muốn đi xa một chút, y càng không muốn rời khỏi Trường Thanh động quá xa, chỉ nói nơi xa không có phong cảnh gì đẹp mắt, nên cứ dẫn Miêu Nghị đi vòng vèo xung quanh Trường Thanh động.

Ý đồ của cả hai người đều có liên quan tới Hồng Miên, một kẻ không muốn để cho Hồng Miên nghe được động tĩnh mình làm chuyện xấu, người kia lại sợ quá xa Hồng Miên không nghe được.

Miêu Nghị đi dọc đường thỉnh thoảng tán dương cảnh sắc xung quanh xinh đẹp, tới lúc mặt trời lên cao, mọi người tới dưới bóng một cây cổ thụ ngồi xuống, dưới tàng cây có bày sẵn bàn đá đơn giản.

Hai vị thị nữ nhanh chóng bố trí một ít thức ăn và rượu, Miêu Nghị và Công Tôn Vũ mặt đối mặt ngồi xuống, nâng chén cười nói, sau lưng là người của mình đứng hầu.

Sau khi tán gẫu một hồi, Miêu Nghị bắt đầu nói vào chính đề:

– Công Tôn động chủ, Miêu mỗ có một thỉnh cầu quá đáng, muốn mượn của ngươi một ít đồ…

Công Tôn Vũ lộ vẻ đề phòng hỏi:

– Không biết Miêu huynh đệ muốn mượn cái gì?

Miêu Nghị thở dài:

– Ôi, hẳn ngươi cũng biết tình huống Đông Lai động ta, phải nuôi quá nhiều nhân mã, hàng năm tiêu hao thật sự quá lớn, năm nay chi nhiều hơn thu, cho nên muốn tìm Công Tôn động chủ mượn một ít Nguyện Lực Châu.

Công Tôn Vũ thiếu chút nữa phun vào mặt hắn, ngươi không nuôi nổi nhân mã còn nuôi nhiều như vậy, muốn tìm ta mượn Nguyện Lực Châu nuôi nhân mã của ngươi, lời như vậy ngươi cũng có thể nói ra được sao?!

Bất quá y cũng không phải người ngu, coi như là đã nhìn ra tên này không hài lòng chuyện ngày hôm qua mình nói lời xin lỗi, nói mượn là giả, muốn kiếm chác chút bồi thường mới là thật. Hắn đã cố tình tránh mặt Hồng Miên mới đưa ra yêu cầu này, xem ra hôm nay mình không bỏ ra một chút, có lẽ hắn sẽ không chịu bỏ qua.

Huống chi Miêu Nghị nói là mượn, ít nhất ngoài mặt vẫn còn để thang cho y xuống đài, về phần sau này có trả hay không nhất định là vấn đề.

Thôi, coi như là bỏ tiền tiêu tai! Công Tôn Vũ hít sâu một hơi, lại thối lui một bước, nặn ra nụ cười nói:

– Không biết Miêu huynh đệ muốn mượn bao nhiêu, hiện tại ta cũng đang thiếu thốn, không có nhiều lắm…

Miêu Nghị cười nói:

– Không nhiều lắm, cho ta mượn hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm vậy là đủ rồi.

Lời này vừa nói ra, Nguyên Phương cố nhịn cười, La Song Phi ngược lại không có phản ứng quá lớn, dường như y không hiểu rõ lắm hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm đối với một động phủ có ý nghĩa như thế nào.

Mà mọi người sau lưng Công Tôn Vũ lại trợn trừng đôi mắt. Công Tôn Vũ cũng trợn mắt há mồm, y đã nói trước để chận miệng Miêu Nghị, nói mình đang thiếu thốn, không thể có nhiều, không ngờ rằng Miêu Nghị vẫn đòi một con số nhiều như vậy.

Công Tôn Vũ cố gắng nặn ra một nụ cười nói:

– Miêu huynh đệ đang nói đùa đó sao, một năm Trường Thanh thành cũng bất quá nộp lên chừng một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, trừ thu hoạch hàng năm, một năm Trường Thanh động còn lại hai thành cũng chỉ có chừng hai mươi viên, ta đi đâu lấy hai trăm viên cho ngươi mượn?

Miêu Nghị khoát tay nói:

– Công Tôn động chủ hiểu lầm ý của tại hạ rồi, cũng không phải là muốn ngươi cho ta mượn một lần, mà là hàng năm cho ta mượn hai mươi viên, cho ta mượn mười năm là được.

Đã nói đến nước này rồi, La Song Phi cũng hiểu rõ ra, mím môi thật chặt, đôi mày rậm nhướng nhướng, rốt cục sắc mặt đã trở nên hớn hở vui tươi.

Cơ mặt Công Tôn Vũ giật giật, ngươi mượn hết như vậy, động ta lấy gì mà dùng?!

Chuyện liên quan đến ích lợi tất cả mọi người ở Trường Thanh động, rốt cục phía sau y có người không nhịn được lên tiếng:

– Miêu mã thừa, có phải ngươi đang nằm mơ hay không, hàng năm Trường Thanh động cũng thu hoạch bất quá chỉ hai mươi viên, ngươi mượn mười năm như vậy, hẳn là bọn ta cũng bị mất thu nhập mười năm.

Người nói chuyện tên là Đào Nhữ Bình, chính là lão nhân lần trước lên tiếng uy hiếp Nguyên Phương ở Trấn Hải sơn.

Lần trước lão dám không coi Diêm Tu ra gì, lần này lại dám gọi thẳng Miêu Nghị là mã thừa, tự nhiên là có chỗ dựa. Lão dựa vào tu vi Bạch Liên cửu phẩm của mình, còn có Kiếm Ly cung ở sau lưng, bằng tu vi của lão dưới tình huống mật ít ruồi nhiều không có cách nào khác mới phải khuất thân phục vụ cho một động, thật sự không coi Miêu Nghị ra gì.

Thời điểm Dương Khánh chiêu thu đệ tử ba đại môn phái, đệ tử ba đại phái cũng rất thèm muốn cơ hội này, lúc nội bộ cạnh tranh tự nhiên là đệ tử có thực lực sẽ thắng. Mọi người cũng không quan tâm khởi điểm thấp kém, đều tin tưởng bằng vào tu vi của mình sớm muộn gì cũng sẽ có ngày ngoi lên cao, như vậy đã khiến cho thực lực dưới quyền Dương Khánh tăng mạnh.

Từ điểm Ngọc Nữ tông và Ngự Thú môn cũng có một tên Bạch Liên thất phẩm đệ tử tồn tại ở Trường Thanh động là có thể thấy được.

Nguyên Phương cũng lập tức âm thầm truyền âm nói cho Miêu Nghị biết, lão nhân này chính là kẻ lần trước buông lời vô lễ ở Trấn Hải sơn.

Lão không biết Miêu Nghị há có thể không biết Trường Thanh động không có nhiều Nguyện Lực Châu như vậy, chỉ là muốn cố ý chọc giận đối phương, nếu như đối phương không mắc bẫy, hắn sẽ nói ra lời khó nghe hơn nữa. Không ngờ rằng lập tức đã có người mắc bẫy, đỡ tốn công mình, lập tức trừng mắt nhìn đối phương, hỏi:

– Lão là người của môn phái nào?

Đây là biết rõ còn hỏi, từ phục sức đối phương và sau lưng cắm bốn thanh kiếm là có thể nhìn ra.

Đào Nhữ Bình ngạo nghễ nói:

– Kiếm Ly cung!

– Kiếm Ly cung nhằm nhò gì!

Miêu Nghị lên tiếng coi thường, lộ vẻ khinh bỉ nói:

– Có dám động đến một cọng tóc của bản mã thừa chăng?

Lời này vừa nói ra, ba tên đệ tử Kiếm Ly cung cùng tiến lên trước một bước, ai nấy lộ vẻ giận dữ, đối phương lại dám lên tiếng vũ nhục sư môn mình, Đào Nhữ Bình chỉ thẳng vào Miêu Nghị, tức giận nói:

– Chỉ là một tên mã thừa nho nhỏ lại dám buông lời cuồng ngạo, nếu không nói lời xin lỗi, cho dù là động chủ nể mặt ngươi, nhưng chúng ta cũng sẽ không sợ ngươi!

Kiếm Ly cung thật sự là không dám động tới Miêu Nghị một cách trắng trợn không kiêng nể, nhưng ba người bọn lão đã là thành viên bên trong quy tắc, huống chi thân phận Miêu Nghị chỉ là mã thừa, cũng không phải là thượng quan, đúng là không có gì phải sợ.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Thông tin truyện
Tên truyện Miêu Nghị - Quyển 4
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện nonSEX
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Ngày cập nhật 10/09/2019 03:36 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Miêu Nghị – Quyển 10
Phần 63 Miêu Nghị liếc mắt nói: Vậy sau này gặp chuyện khiến ngươi phải hy sinh nhan sắc, ngươi có làm hay không? Giản Tam Nương hé miệng cười nói: Chỉ cần không làm thật, nói một hai câu nũng nịu... vứt thể diện đi vẫn có thể làm được. Miêu Nghị hừ nói: Không lo lắng danh tiếng sao? Giản Tam Nương hé miệng cười nói: Đại nhân phân phó, thuộc hạ dĩ nhiên không thể từ chối. Miêu Nghị lắc đầu, khoát tay áo về phía mọi người, cả đám người nhất thời tránh ra, lộ ra hai nữ thích khách vô cùng thê thảm, hai người này một người tên là Kính...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Miêu Nghị
Hàn Lập – Quyển 16
Phần 63 “Chuyện gì xảy ra vậy, Đồ huynh lo lắng về phương hướng kia sao?” Trung niên nhân chợt hỏi. “Không sai, la bàn đối với hướng này cũng có phản ứng, nhưng phản ứng lúc mạnh lúc yếu, khi mạnh thì phản ứng mạnh nhất trong tất cả phương hướng, còn khi yếu thì dường như lại không có chút phản ứng. Điều này thật sự có chút kỳ quái.” Lão giả nhìn chằm chằm không trung, rồi nhìn la bàn, có vài phần hồ nghi nói. “Xem ra người nọ là người mang dị bảo, có thể ảnh hưởng đến cảm ứng của Thiên Huyền La Bàn thì pháp lực thật sự không kém, chắc là thi...
Phân loại: Truyện nonSEX Hàn Lập
Lục Thiếu Du – Quyển 4
Phần 63 Ngay lúc này đạo thân kia ảnh kia lăng không mà tới, hai tay vung lên mang theo một cỗ chân khí hoàng sắc hùng hồn, trong nháy mắt khiến cho không khí chung quanh chấn động. Phanh phanh. Trong không gian chấn động, đầu phượng hoàng do năng lượng của Lục Thiếu Du tạo thành và cơn bão do thiếu nữ xinh đẹp kia trong nháy mắt vỡ tan, dưới sự tan vỡ của hai cỗ năng lượng kinh khủng như vậy, không gian chung quanh không ngờ lại không có một chút ảnh hưởng gì, ngay cả một chút rung động cũng không có. Người này lập tức vung tay lên, hai cỗ năng lượng kia...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Lục Thiếu Du

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng