Nếu có kiếp sau, nhất định anh vẫn sẽ yêu em!

Phần 4

“Hay cho con ở đây đến hết hè thôi nha mẹ! ” – Tôi nài nỉ.

Mẹ: Không được là không được, cho mày về thành phố học để mày chơi bời lêu lổng hả? – Mẹ mắng tôi.

Nó: Con Ngọc Anh cũng ở nhà đó thôi… – tôi phụng phịu.

Bố: Mày có im đi không? – Bố nhẹ nhàng nói…

Còn về phía tôi, từ lúc bố nói là tôi đã sáng mắt mèo rồi… Tôi sợ mẹ 1 thì sợ bố 10… Tuy không đánh chửi tôi nhiều như mẹ nhưng cứ mỗi lần động đến tôi thì… ~~… sau này sẽ lan man về bố sau…

Bây giờ thì quay lại với nó nào!

“Tôi đang ở một nơi rất xa.

Nơi không có khói bụi thành phố… ” (Đi để trở về – Soobin Hoàng Sơn)

Nó lẩm bẩm hát cho tới khi…

Về đó nhớ học hành chăm chỉ nghe chưa – Mẹ nó nói.

Nó: Con sẽ lại đứng đầu thôi! Vốn dĩ là vậy mà…

Bố: Mày chỉ được cái tinh vi là giỏi… – bố nó mỉm cười… Một nụ cười của sự tự hào.

Mẹ: Về đấy thì đừng có nghịch ngợm nhiều nha con…

Nó: Con đã nói là con về lần này sẽ chăm sóc ông bà mà – . –

Mẹ: Mày chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân mày là mọi người được rồi…

Nó: Xùy… – nó không cãi nữa… mắt lại dán vào cửa kính ô tô…

Gần một giờ sau, nó về tới nhà… ông bà nội ra đón bố mẹ và nó như mọi khi… Bữa cơm trưa tuy đơn giản nhưng nó lại cảm thấy rất ngon… Sự ấm áp của gia đình.

Nó chẳng còn lo lắng hay buồn bực như lần trước nữa… lần này về, số tiền nó cầm về là gần 7 triệu (3 triệu nó tích góp và 4 triệu bố mẹ cho nó… gia đình có điều kiện mà ^. ^) Laptop, smart phone… Vân vân và mây mây…

Đến chiều bố mẹ nó về lại Hà Nội… Trước khi đi mẹ vẫn không ngừng dặn dò nó phải chăm sóc tốt bản thân… mẹ nào chẳng vậy! Ai chẳng lo cho con…

” Hoàng về rồi đó hả? ” – Lộ ra đón thằng cháu mất dạy là tôi.

Tôi: Vâng! – Xách hành lý vào không thèm chào ông bà với một tiếng…

Cái cặp của tôi ngoài quần áo chỉ vỏn vẹn vài trăm nghìn tôi tích cóp kèm theo 1 cái Nokia 1280 hay còn gọi là cục gạch ấy @@ máy tính và điện thoại của tôi đều bị tịch thu ở thành phố không được mang về… Lí do chắc ai cũng đoán ra nhỉ… Do tôi nghịch nhiều quá mà…

Ngồi ăn cơm tôi cũng chẳng thèm với ai cả… Lặng lẽ xới cơm… ăn một vài miếng rồi buông đũa bỏ ra vườn…

Chọn một gốc nhãn tôi ngồi bệt xuống… Tôi tức giận căm ghét tất cả mọi thứ xung quanh… Một lúc sau bố xuất hiện với vẻ giận dữ…

Bố: Thái độ của mày thế là như thế nào?

*Bốp* tai ù đi, nước mắt cũng chỉ chờ có vậy mà tuôn ra.

Bố: Sao tao hỏi mà mày không nói hả?

Thằng mất dạy… *bốp* 1 phát tát nữa… Nhưng rồi cái cứu tinh của tôi xuất hiện trước khi mọi chuyện tệ hơn…

– Nó vừa mới về sao lại đi đánh nó! Bà Nội chạy ra bênh tôi… Rồi đuổi bố vào nhà… Thấy vậy Bố bỏ vào nhà rồi kêu mẹ về thành phố luôn… còn tôi? Lúc đó vẫn sướt mướt sụt sùi… Sau khi bố mẹ lên xe bà nội tẩm khăn ướt lau mặt cho tôi vừa lau vừa thì thầm…

Bà Nội Con không thích ở đây hả?

Tôi: Dạ không phải… – tôi chống chế…

Bà Nội Thế sao cứ khóc mãi thế?

Tôi: … – lại câm như hến.

Nhận ra vẻ lúng túng của tôi bà lại cười bảo.

” Rồi con sẽ quen thôi… Thôi nín đi con trai mà khóc nhè mãi! ”

Có lẽ mọi người sẽ nghĩ bà nội nó bà nội tôi nuông chiều tôi, tôi mất dạy như vậy mà vẫn luôn chiều tôi… Không sai, tôi lúc đó còn hơn cả mất dạy nhưng bà không hề nuông chiều tôi chỉ đơn giản là bà thương tôi thôi…

Sự chăm sóc của bà khi ấy sẽ mãi in sâu trong đầu con!

Thông tin truyện
Tên truyện Nếu có kiếp sau, nhất định anh vẫn sẽ yêu em!
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện nonSEX
Phân loại Truyện teen
Ngày cập nhật 25/05/2018 06:36 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Phần 4 Một lúc lâu sau, lốc xoáy phía trên không bắt đầu dừng không tiếp tục xoay tròn. Một viên cầu đen như mực đường kính lên tới hơn mười trượng từ trong lốc xoáy chậm rãi bay ra, thỉnh thoáng có hắc sắc quang hà thổi quét xuống cuồn cuộn rót âm khí vào hai cây phiên kỳ cực lớn ở giữa pháp trận. Hai cây cự phiên này thông qua lực cấm chế đem một cỗ lực lượng tinh thuần rót vào bên trong trận nhãn. Giờ phút này, đỉnh gò đất chỗ đặt pháp trận loại nhỏ hắc sắc quang hà tràn ngập. Thân hình ba người Hàn Lập hoàn toàn bị bao phủ trong đó...
Phân loại: Truyện nonSEX Hàn Lập
Phần 4 Cùng lúc đó, lực lượng lớn mạnh vô hình xông vào não Lục Thiếu Du, linh hồn lực thực chất hóa nhiều hơn, đã là mây mù trắng xóa tụ tập sâu trong linh hồn. Khí thế thật lâu sau ổn định lại, giờ Lục Thiếu Du đã là Linh Sư ngũ trọng. Lục Thiếu Du không dừng lại, tiếp tục luyện hóa linh lực cắn nuốt trong đầu. Lục Thiếu Du vừa mới đột phá chỉ tiêu hao gần một nửa linh lực. Linh lực của Linh Sư lục trọng mới rồi làm Lục Thiếu Du suýt không tiêu hóa được, mạnh hơn năng lượng hai phần hồn thần dịch nhiều. Giữa trưa ngày thứ hai, ba...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Lục Thiếu Du
Phần 4 “Nàng muốn làm gì? ” Long Nhất nuốt nước miếng đánh ực hỏi. “Làm gì? Ta đánh chết cậu. ” Thủy Nhược Nhan nhảy xổ vào người Long Nhất, rồi vừa cào, vừa cắn, khiến cho Long Nhất dở khóc dở cười. Dù sao cũng là một giáo sư a, như thế nào mà chẳng khác gì một tiểu nữ hài ăn vạ vì không vòi được đồ chơi. “Được rồi, được rồi, đừng lộn xộn nữa. ” Long Nhất định đẩy Thủy Nhược Nhan ra, đại thủ vừa đưa ra liền cảm thấy tóm phải một khối thịt mềm mại vừa ấm áp lại đầy đàn tính, thân hoài kinh nghiệm hắn lập tức phản ứng lại...
Phân loại: Truyện nonSEX Dâm thư Trung Quốc Truyện sắc hiệp Tuyển tập Long Nhất Pháp Sư