Sói săn mồi - Quyển 4 - Tác giả BoyTimGirls


Update Phần 31

Phần 24

“Báo, khoảng cách đến mục tiêu chỉ còn 5 hải lý, các chiến thuyền đang đợi lệnh từ thống soái!” Đã tiếp cận Khô Lâu Đảo, một viên sĩ quan đến trước mặt Trần Quân Bảo hô to.

“Truyền lệnh của ta, san bằng Khô Lâu đảo!” Nhìn chăm chăm lấy hòn đảo trước mặt, Trần Quân Bảo trực tiếp hạ lệnh.

Hạm đội Hải Âu lực lượng hùng hậu nhưng Trần Quân Bảo không thể mang cả hạm đội đến đây tham chiến vì trách nhiệm của quân đội là bảo vệ biên cương, Trần gia có mạnh đến đâu cũng không thể một tay che trời và Tòa án binh chắc chắn sẽ luận tội Trần Quân Bảo ngay tức khắc nếu hắn dám làm thế…

… tuy không thể mang theo cả hạm đội nhưng với 1 soái hạm, 5 tàu khu trục, 5 tàu đổ bộ và 6 tàu ngầm thì Trần Quân Bảo cũng tự tin một trăm phần trăm là có thể lập công.

“Rõ!”

Mệnh lệnh của chủ tướng vừa được truyền ra chẳng khác nào mồi lửa khơi mào chiến hỏa, 5 tàu khu trục lớp 055 hiện đại nhất của Trung Hoa xoay ngay tức khắc xoay các nòng pháo 127mm nhắm thẳng về phía Khô Lâu đảo.

“Uỳnhh… Uỳnhh… Uỳnhh… Uỳnhh…”

Tiếng đạn pháo nổ chấn rung đất trời, 5 còn tàu chiến hết đợt này đến đợt khác nã đạn xối xả vào Khô Lâu đảo bất kể vị trí nào với một mục tiêu duy nhất, biến hòn đảo thành bình địa.

“Ầmmm… Ầmmm… Ầmmm… Ầmmm…”

Vô số đầu đạn kích nổ xới tung Khô Lâu đảo lên từng mảnh từng mảnh một, Bạch Hổ Môn tổng bộ từng đám kiến trúc theo đó rất nhanh bị phá hủy chôn vùi theo hàng chục, hàng trăm tên võ giả có tu vi yếu ớt, đâu phải kẻ nào cũng có thể chống đỡ lại sát thương kinh khủng của vũ khí hiện đại.

“Ma Tông khốn kiếp người đông thế mạnh lại còn huy động quân đội, môn chủ nếu chúng ta không xông ra thì Khô Lâu đảo sẽ bị bọn chúng san bằng mất!”

Trợn tròn mắt trước tình cảnh trước mặt, Tào Hùng vung chưởng phá hủy ba đầu đạn đang bắn thẳng đến chính điện Bạch Hổ Môn rồi quay đầu nhìn lấy Bành Tiêu Nhiễm gào lớn.

“Chúng là đang muốn chúng ta xông ra, Đông Hải thiếu chủ nghĩ sao?”

Nhìn lấy Khô Lâu Đảo bị tàn phá bằng ánh mắt băng lạnh, Bành Tiêu Nhiễm quay sang Đông Hải thiếu chủ hỏi ý kiến khiến đám võ giả Bạch Hổ Môn xung quanh càng thêm khó chịu, chúng có cùng một suy nghĩ chính là đàn bà rốt cuộc cũng là đàn bà mà thôi khi chưa gả ra ngoài đã ngả về phía người ngoài.

“Haha… vừa hay Đông Hải nhất tộc ta chưa từng có thói quen phòng thủ, truyền lệnh của bản thiếu chủ để Đệ nhị binh đoàn dọn dẹp đám thuyền chiến rác rưởi kia!”

“Vâng!”

Cười lớn đầy hưng phấn trước biểu hiện của Bành Tiêu Nhiễm, Đông Hải thiếu chủ hào hứng khoác tay ra lệnh.

“Báo! Phát hiện có sự di chuyển từ dưới biển đang hướng đến hạm đội của ta, mong thống soái hạ lệnh!”

Trên soái hạm, Trần Quân Bảo đang dùng ống nhòm ngắm nhìn Khô Lâu Đảo bị nhấn chìm trong những làn đạn pháo thì giật mình bởi tin tức nhận được, rốt cuộc chúng bắt đầu phản công rồi sao? Cao ngạo thì có cao ngạo nhưng hắn hiểu đám người giang hồ kia rất khó đối phó.

“Hạ lệnh cho các tàu ngầm, tùy ý khai hỏa!”

Chiến tranh không có chỗ cho sự sợ hãi do dự, Trần Quân Bảo trực tiếp hạ lệnh.

Năm phút sau, cách hạm đội Hải Âu ba hải lý, bên dưới biển sâu…

“Vút… Vút… Vút…”

Cá mập, hàng nghìn đầu cá mập không biết từ đâu kết thành một đàn khổng lồ lao vun vút về phía trước tạo thành khung cảnh hết sức kinh diễm, kỳ lạ là những con cá mập này di chuyển không hề hỗn loạn mà rất trật tự như được huấn luyện kỹ lưỡng và càng đáng sợ là trên mình chúng đang là từng nhóm võ giả mình trần cùng vũ khí sắc bén trên tay, ở dưới mặt nước hàng chục mét mà gương mặt chúng vẫn bình tĩnh và còn đó hưng phấn như thể nơi đây mới đích thực là nơi chúng sinh sống, lai lịch của đám võ giả này cũng không quá khó đoán, Đông Hải đệ nhị binh đoàn chính là chúng.

“ROẠTTT!!!”

Khi chỉ còn cách hạm đội địch tầm hai dặm, đột nhiên Đông Hải đệ nhị binh đoàn dừng lại theo hiệu lệnh của kẻ đứng đầu, thống lĩnh Đông Hải đệ nhị binh đoàn một tên quái nhân cao hơn hai mét vô cùng cường trán cùng râu tóc bồm xồm che kín mặt, dưới thân hắn là một con cá mập búa dài mười lăm mét với vô số các vết sẹo trên thân mình chứng tỏ đã trải qua những trận chiến vào sinh ra tử đúng nghĩa… Đông Hải nhất tộc – Bá Lực Sa Vương là danh xưng của tên hãn tướng này.

“OANHHH!!!”

Bá Lực Sa Vương rút từ lưng một thanh cự phủ dài hơn hai mét khiến đám thuộc hạ tăng cao chiến ý chưa từng có, cánh tay của thống lĩnh Đông Hải đệ nhị binh đoàn vung lên cũng là thời điểm hàng ngàn đầu cá mập điên cuồng xông lên, hải tộc rất hiếu chiến và luôn khao khát chiến tranh.

“Địch tập… xin lệnh khai hỏa!”

“Địch tập… xin lệnh khai hỏa!”

Màn hình radar tràn ngập những chấm trắng đang di chuyển với tốc độ cực nhanh khiến những tên sĩ quan trên 6 chiếc tàu ngầm Type 094 hiện đại hết sức kinh hãi, toàn bộ gào lên vì mất bình tĩnh.

“Báo cho soái hạm, phóng ngư lôi tùy ý!”

Sáu tên chỉ huy cùng lúc hạ một đạo mệnh lệnh như nhau, 6 chiếc tàu ngầm 12 ống phóng ngư lôi ngay lập tức mở ra nhắm thẳng đến đám cá mập đang lao đến kích hoạt hàng loạt ngư lôi Yu – 9, thế hệ ngư lôi vừa được cải tiến và hiệu năng và uy lực của quân đội.

“Vút… Vút… Vút…”

“ẦMMM… ẦMMM… ẦMMM…”

Va chạm lập tức xảy ra, Đông Hải binh đoàn mặc cho hàng chục quả ngư lôi bắn tới mà điên cuồng tiến đến và không thèm né tránh, sát thương của đầu đạn là khá lớn khi cứ phát nổ là kéo theo ít nhất năm đầu cá mập cùng đám võ giả bên trên xuống địa ngục tạo thành từng mảng máu tươi loang lổ dưới biển sâu… thế nhưng… mấy chục quả ngư lôi lại quá ít ỏi trước hàng nghìn con cá mập đủ để che phủ một vùng biển rộng lớn, đừng nói 6 mà Trần Quân Bảo có huy động toàn bộ 20 tàu ngầm của quân đoàn Hải Âu đến đây cũng không thể ngăn chặn Đông Hải đệ nhị binh đoàn, ở dưới mặt nước hải tộc là vô địch không thể nghi ngờ.

“Vút… Vút… Vút…”

“Đùnggg… Đùnggg… Đùnggg…”

Chỉ mất vài phút để tiếp cận 6 chiếc tàu ngầm, hàng nghìn đầu cá mập bủa vây như thể muốn nuốt chửng 6 con tàu sắt vào biển sâu, hàng tá binh khí nhắm thẳng vào lớp thép bên ngoài tàu ngầm mà đâm đến khiến 6 con tàu ngay tức thì bị đập bẹp đến biến dạng, có những tên hải tộc liều chết xông thẳng vào các ống phóng ngư lôi ôm trọn lấy đầu đạn còn chưa kịp bắn ra khiến tàu ngầm nổ tung ngay chính từ bên trong, ba phút ngắn ngủi là thời gian 6 con tàu ngầm hiện đại trở thành đống sắt vụn chìm xuống đáy biển chôn vùi theo mấy trăm tên thủy thủ ở bên trong.

“Báo! Sáu tầm ngầm đều đã mất tín hiệu, địch nhân dưới biển rất mạnh!”

Trên soái hạm, tên sĩ quan báo tin hô to rõ nhưng không thể che dấu được sự run rẩy trong lời nói, tiếng gào thét bất lực của những tên sĩ quan bên trong bộ đàm vẫn còn đó văng vẳng trong đầu hắn.

“Thả toàn bộ thủy lôi, rút lui, thả ra tín hiệu xin trợ giúp đến soái hạm của Ma Tông!”

Biết không thể một mình chống lại địch nhân hùng mạnh có thực lực vượt xa mình, Trần Quân Bảo quyết đoán hạ lệnh, hắn vẫn còn đó hàng trăm quả tên lửa hành trình trên các khu trục hạm đảm bảo cho việc tung ra cú đấm cuối cùng làm nên chiến tích.

“Bụppp… Bụppp… Bụppp…”

Mệnh lệnh của thống soái là tối cao, 5 khu trục hạm cùng với soái hạm ngay tức thì thả hàng ngàn quả thủy lôi hình cầu xuống biển cùng với đó lùi về sau hết tốc lực, có vẻ như Trần gia đã có chuẩn bị từ trước cho tình huống này.

“OANHHH… OANHHH… OANHHH…”

Thủy lôi chìm xuống va chạm với hải tộc ngay tức khắc nổ tung, máu tươi cùng thịt vụn ngập tràn một vùng biển rộng thế nhưng Đông Hải đệ nhị binh đoàn không vì thế mà sợ hãi, chúng vẫn nhắm thẳng đến 5 chiếc khu trục hạm lao đến, lớp vỏ tàu hết sức cứng cắn cũng không thể ngăn cản hàng trăm hàng ngàn mũi giáo đầu thương đâm tới, 2 chiếc khu trục hạm sau cùng cứ thế bị hải tộc nhấn chìm, Đông Hải võ giả tràn đến xấu xé từng tên sĩ quan thành thịt nát.

“Khốn kiếp! Bọn chúng là ai? Sao ta không nhận được tin tức Bạch Hổ Môn có thể chinh chiến dưới mặt biển?”

Đã lường trước nhưng Trần Quân Bảo cũng không thể ngờ được việc mình phải gánh chịu tổn thất nặng nề đến vậy, nhìn hàng ngàn của thủy lôi của mình cũng chỉ có thể ngăn cản đối phương một nhịp báo hiệu cho hắn biết rằng đám người kia mạnh đến không tưởng, nếu biết trước địch nhân có lực lượng thiện chiến dưới mặt nước như thế thì có cho thêm tiền thì hắn cũng không đưa thuyền chiến của mình ra làm tiên phong.

“Đại nhân, là hải tộc nhưng không rõ bộ tộc nào nhưng chắc chắn lai lịch không nhỏ, Bạch Hổ Môn vậy mà có thể mời đến họ!”

Trên soái hạm của Ma Tông, một lão giả có một chút hiểu biết về biển khơi tiến đến nói, nhìn chiến thuyền của Trần gia tháo chạy mà gương mặt đám võ giả giang hồ tối sầm lại, chúng hiểu rằng trận chiến sắp tới không hề đơn giản và rất nhiều kẻ phải nằm lại vĩnh viễn tại đây.

“Dưới nước chúng rất mạnh!”

Lạnh lùng nhìn lấy hàng ngàn đầu cá mập đang bủa vây lấy đám thuyền chiến trước mặt, Tà Tôn gật đầu nói.

“Vậy theo ngài trận này đánh thế nào?” Một tên trưởng môn đánh bạo mở miệng.

“Tiến đến, chỉ cần đặt chân lên Khô Lâu đảo thì hải tộc cũng chỉ là một đám cá mắc cạn mà thôi!”

Tà Tôn cười nhạt đáp làm tất cả chân kinh, tiến đến có khác nào mỡ dâng miệng mèo cho hải tộc đâu?!

“Truyền lệnh của ta, toàn bộ nhắm thẳng Khô Lâu đảo tiến đến, thế lực nào bỏ chạy sẽ bị…”

“… DIỆT!!!”

“Rắccc… Phốccc…”

Khí tức hoàn toàn bùng nổ, Tà Tôn một tay nắm lấy cột cờ to lớn bẻ gãy sau đó mang theo Ma Tông đại kỳ bắn thẳng đến Khô Lâu đảo như một đạo hắc lôi xuyên phá qua bầu trời, theo sau hắn là hơn một trăm bóng đen quỷ mị chính là đám người Ma Lang, giang hồ võ giả ở phía sau chỉ biết hai mắt nhìn nhau trước khi cắn răng vận khởi khinh công tiến lên, phóng lao thì phải theo lao và nếu lâm trận rút lui thì đợi chúng ở phía sau là một Ma Đế cực độ đáng sợ.

“GIẾTTT!!!”

Sớm tiềm phục dưới mặt biển, Bá Lực Sa Vương ngay khi phát giác được cử động của Tà Tôn cùng đám võ giả giang hồ thì lập tức trồi lên mặt biển gầm lớn ra lệnh, Đông Hải đệ nhị binh đoàn hết thảy võ giả theo đó điều khiển cá mập phóng thẳng lên mặt nước, hai chân chúng dậm mạnh lên thân cá mập để lấy đà phi lên không trung như những mũi tên mà mục tiêu chính là đám võ giả giang hồ đang hướng đến Khô Lâu đảo, chiến trận chính thức bùng nổ.

“Toàn lực xông đến Khô Lâu đảo, không cần để tâm đến phía sau!”

Đưa mắt quét đến chỗ Bá Lực Sa Vương, Tà Tôn lạnh giọng ra lệnh với Ma Lang trong khi đổi hướng đánh tới chỗ thống lĩnh Đông Hải đệ nhị binh đoàn.

“Đại địch, rất mạnh!”

Bàn tay to lớn nắm chặt lấy cự phủ, Bá Lực Sa Vương vận khởi toàn bộ sức mạnh vì cảm giác được uy hiếp cực độ lớn lao, với tu vi Tiên Thiên tứ cấp hắn hết sức tự tin đối mặt với địch nhân.

“DỊCH CÂN KINH ĐỆ LỤC TẦNG – TỨ THẬP PHÙ ĐỒ!”

“HẠO KIẾP MA QUYỀN – SÁT KIẾP VÔ CỰC QUYỀN!!!”

Đối phương thực lực không yếu nên Tà Tôn quyết đoán toàn lực một kích, một tay hắn vẫn giữ đại kỳ còn tay còn lại nhắm thẳng vào đầu lâu Bá Lực Sa Vương oanh phá ngay khi tiếp cận, một đấm vạn vạn cân lực như trời sập đổ xuống đầu vị Tiên Thiên tứ cấp.

“HẢI THẦN CỰ PHỦ!”

“HẢI THẦN VÔ THƯỢNG THẦN CÔNG – PHẠM THIÊN TUYỆT TRẢM!”

Cự phủ nặng ngàn cân với Bá Lực Sa Vương cũng chỉ nhẹ như lông hồng, gã điên cuồng huy động mười hai thành công lực cầm lấy cự phủ chém xuống một đường kinh thế hãi tục đối chọi với Tà Tôn, cự phủ trong tay Bá Lực Sa Vương là một trong Đông Hải tuyệt thế thần binh – Hải Thần Cự Phủ, tương truyền rìu này được chế tác từ một loại khoáng thạch hiếm có từ đáy biển và vô cùng cứng rắn.

“RẦMMMM!!!”

Va chạm khủng bố của hai tên siêu cấp cao thủ làm trời rung biển động không ngừng, dư ba lực lượng chấn nước biển bắn cao hàng trăm mét thành từng con sóng khổng lồ nhấn chìm không ít võ giả yếu ớt xung quanh vào biển sâu.

“Oanhhh…”

“Ngươi… rất mạnh…”

Bị đập ngược trở lại mặt biển sau va chạm, Bá Lực Sa Vương gằn giọng nói khi cánh tay ban nãy cầm cự phủ thế mà bị chấn đến run rẩy sau khi ăn một đấm của Tà Tôn, quyền kình của đối phương cũng làm nội tạng của hắn nhộn nhạo không ngừng, lần đầu tiên vị Tiên Thiên tứ cấp của Đông Hải nhất tộc đối chiến với một kẻ có thân thể đáng sợ đến vậy.

“Cự phủ của ngươi cũng không tệ!”

Hoành không mà đứng đầy bá đạo, Tà Tôn vẫn cầm lấy đại kỳ mở miệng đáp trong khi bàn tay vừa xuất thủ hằn sâu một vết chém xuyên thấu đến tận xương, máu tươi còn chưa kịp chảy ra thì da thịt của hắn cứ thế phục hồi trở lại một cách quỷ dị.

“Ta không sợ chết!” Thủ đoạn của đối thủ quá tà làm Bá Lực Sa Vương chấn kinh nhưng gã không sợ hãi, vị Tiên Thiên tứ cấp lại cầm lấy cự phủ gầm gừ nói.

“Yên tâm, đầu của ngươi ta sẽ giữ lại để trang trí cho chiến kỳ của Ma Tông!”

“MINH HỎA THẦN KIẾM!!!”

“VÔ NGÃ KIẾM – MA NGỤC CUỒNG LOẠN!!!”

Không muốn dây dưa quá lâu, Tà Tôn kêu gọi thần kiếm từ hư không và chỉ một sát na sau sát thần đã vẽ ra một đường hiểm hóc nhắm thẳng vào cổ họng Bá Lực Sa Vương, kiếm khí réo rắt thương thiên đến lạnh lẽo.

“Hải Thần trên cao xin hãy ban tặng cho con dân ngài sức mạnh tối cao!”

“HẢI THẦN VÔ THƯỢNG THẦN CÔNG – VÔ THƯỜNG TAM TRẢM!”

Kiếm đến rất nhanh, nhanh đến nỗi Bá Lực Sa Vương không thể nhìn thấy mũi kiếm rốt cuộc đâm tới đâu nhưng không còn quan trọng nhất nữa vì gã lựa chọn từ bỏ phòng ngự, Thần Hải Cự Phủ trong tay vị Tiên Thiên tứ cấp một lần nữa vung lên ba đường về phía trước với hết thảy lực lượng bằng ba quỷ đạo hết sức kỳ lạ đúng theo hai chữ vô thường trong tên chiêu thức…

… Hải tộc thờ phụng Hải Thần như thần linh nên mọi loại võ công mặc định đều do Hải Thần sáng tạo ra và quy về Hải Thần Vô Thượng Thần Công, vì sống ở biển nên chiêu thức của hải tộc đa phần đều rất quyết đoán và bớt đi biến hóa để tập trung toàn bộ vào việc kích phát uy lực tối đa.

“RẦMMM!!!”

“Xuyyy… Phậppp…”

Nói về độ điên thì Tà Tôn đâu kém ai, tạm thời buông bỏ chiến kỳ trong tay, tôn sát thần cong người dùng lấy một cánh tay chụp lấy cự phủ của Bá Lực Sa Vương để Minh Hỏa Thần Kiếm không bị ngăn trở bắn tới xuyên thủng lấy cổ họng vị Tiên Thiên tứ cấp.

“Ọccc… Ọccc… Ọccc…”

Trợn tròn mắt nhìn một đầu cánh tay của đối phương rơi xuống vì cự phủ chặt đứt, Bá Lực Sa Vương muốn nói gì đó nhưng không thể vì cổ họng bị phá nát hoàn toàn, kiếm khí cùng tử hỏa lan tràn thiêu đốt từng tấc da tấc thịt làm gã đau đớn đến khuôn mặt vặn vẹo, biết cái chết đã cận kề nên tên thống lĩnh Đông Hải đệ nhị binh đoàn quyết tâm đồng quy vu tận với Tà Tôn, Hải Thần Cự Phủ trong tay gã lại một lần nữa vung lên… tuy nhiên… Tà Tôn sao có thể để điều đó xảy ra.

“Phốccc… Phốccc… Rănggg… Rắccc…”

Một kiếm xuyên thủng cổ họng đối thủ nhưng tôn sát thần chưa hề dừng lại, hắn tựa thế xoay tròn một vòng trên không trung và Minh Hỏa Thần Kiếm trong tay sát thần theo đó xé nát cái cổ Bá Lực Sa Vương thành một đống bầy nhầy, đầu lâu của gã theo đó cũng mất điểm tựa và rơi xuống một như một quả huyết cầu, thân hình vị Tiên Thiên tứ cấp đổ ập xuống mặt biển, chết không thể chết hơn.

“Xuyyy… Phậpppp…”

Nói thì chậm nhưng toàn bộ cử động của hai tên siêu cấp cao thủ nhanh đến không tưởng, đúng như những gì Tà Tôn đã nói lúc trước, cái đầu của Bá Lực Sa Vương còn đang lơ lửng trong hư không thì đại kỳ của Ma Tông dưới sự điều động của tôn sát thần cứ thế xỏ xuyên qua và ghim luôn nó lên bên trên cán cờ, tràng cảnh máu tanh kinh dị không thể tả.

“Hải tộc sao? Vừa hay đại kỳ của Ma Tông ta cần rất nhiều đồ vật để trang trí đấy!”

Vũ động đại kỳ nhuốm máu trên tay, Tà Tôn cười lạnh nói và thân ảnh lại vọt bay về phía Khô Lâu đảo, cỗ thi thể không đầu của Bá Lực Sa Vương cũng không được buông tha mà hóa thành phấn vụn tiêu tán giữa thiên địa, toàn bộ lực lượng đều bị sát thần hấp thu không bỏ sót, một đời chiến binh tung hoành nơi biển cả cứ vậy kết thúc tại thời đại này…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Thông tin truyện
Tên truyện Sói săn mồi - Quyển 4
Tác giả BoyTimGirls
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Ngày cập nhật 02/03/2021 06:38 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả BoyTimGirls

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng