Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế - Tác giả Cô vợ Hà Nội


Update Phần 4

Phần 2: Sự cám dỗ

Không khí trong sảnh tiệc mát lạnh và sang trọng. Những ly vang đỏ sóng sánh, ánh đèn vàng phản chiếu trên ly thủy tinh như lấp lánh một điều gì đó rất xa xỉ và khó nắm bắt.

Hương mặc một chiếc đầm ôm vừa vặn, vai trần lấp ló dưới ánh sáng mờ. Đêm nay cô đại diện công ty tiếp đón các khách hàng VIP. Dù công việc bận rộn, nhưng cô luôn biết cách giữ vẻ ngoài chỉn chu.

Từ xa, có người bước đến gần. Ánh mắt anh ta dừng lại nơi cô.

Dũng – Giám đốc khu vực miền Nam, vừa từ Đà Nẵng bay vào. Đã hơn 40 tuổi nhưng vóc dáng cao ráo, mái tóc điểm vài sợi bạc, ánh mắt sâu và giọng nói trầm ấm.

– Dũng (mỉm cười, nâng ly): Lâu rồi mới gặp lại em, Hương. Em lúc nào cũng điềm đạm, chỉn chu như vậy.
– Hương (gật đầu nhẹ, cười xã giao): Dạ, vâng, cũng đâu dám thay đổi gì nhiều.

Họ cụng ly. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Dũng giữ lâu hơn cần thiết một chút. Không hẳn là tán tỉnh… mà là một sự chú ý, đủ khiến người đối diện cảm thấy mình được “nhìn thấy”.

– Dũng (nhấp ngụm rượu, trầm ngâm): Chồng em chắc bận lắm nhỉ? Hay anh thấy… lần nào gặp khách, em cũng tự đi một mình.

Hương thoáng khựng lại. Câu nói không có ý trách móc, cũng không mang vẻ gợi tình. Nhưng nó khiến cô chao đảo trong lòng. Cô từng nghe nhiều lời ngọt hơn thế, nhưng lâu lắm rồi, không ai hỏi cô điều đó.

Hương (nhẹ giọng): Dạ, ảnh bận lắm. Làm kỹ thuật, công trình, tăng ca suốt ngày.

Dũng không nói gì thêm. Anh chỉ gật đầu nhẹ, như đã hiểu. Rồi chuyển sang chuyện công việc, hỏi thăm vài đơn hàng lớn mà cô đang phụ trách. Cách anh trò chuyện khiến cô thoải mái… không vồ vập, không ép buộc. Chỉ là những cuộc trao đổi rất chuyên nghiệp nhưng luôn ẩn trong đó sự quan tâm ngầm.

Buổi tiệc tàn, mọi người lần lượt ra về. Hương cùng vài đồng nghiệp thu dọn lại tài liệu quảng bá, còn Dũng bước đến chào cô.

– Dũng: Anh về trước đây. Khi nào có dịp, mời em ly cà phê nhé… không phải vì công việc.
– Hương (do dự thoáng giây, rồi gật đầu): Dạ… nếu có dịp.

Anh mỉm cười, gật đầu nhẹ rồi rời đi.

Đêm đó, Hương trở về nhà khi hai con đã ngủ. Nam cũng đã ngủ gục trên ghế sofa, TV vẫn mở dở chương trình tin tức. Cô nhẹ nhàng tắt TV, đắp chăn cho chồng.

Rồi bước vào phòng, thay đồ, lau lớp trang điểm, nằm lên giường.

Đèn ngủ vàng dịu. Không gian yên ắng.

Hương mở điện thoại, thấy một tin nhắn mới từ anh Dũng:

“Hôm nay em làm rất tốt. Chúc em ngủ ngon, Hương.”

Cô nhìn dòng tin nhắn thật lâu. Không trả lời.

Nhưng khi tắt màn hình, môi cô hơi cong lên – một nụ cười nhỏ…

Ba ngày sau buổi tiệc, trời đổ mưa nhẹ buổi chiều. Bầu không khí ẩm lạnh khiến phố xá bớt náo nhiệt. Hương vừa kết thúc buổi gặp khách hàng ở quận Hoàn Kiếm thì điện thoại rung lên:

– Dũng: “Anh đang gần văn phòng em. Nếu em rảnh 15 phút, mời em ly cà phê hôm trước nợ nhé.”

Hương nhìn đồng hồ. Gần 4h. Còn đủ thời gian trước khi đón con. Cô ngần ngại vài giây, rồi nhắn lại:

– “Em rảnh. Gửi em địa chỉ nhé.”

Quán cà phê nhỏ trong hẻm – yên tĩnh, không ai để ý…

Dũng đã ngồi đó. Áo sơ mi xắn tay, mùi hương nhẹ từ nước hoa nam tính thoảng qua khi Hương bước tới. Anh đứng dậy kéo ghế cho cô – cử chỉ đơn giản, nhưng đủ khiến Hương thấy mình được coi trọng.

– Dũng (nhìn ly cà phê): Em uống cappuccino đúng không? Nhớ từ lần công tác ở Nha Trang.
– Hương (cười nhẹ): Anh còn nhớ cả chuyện đó ạ?
– Dũng: Anh nhớ những thứ người khác hay quên.

Một lúc lâu không ai nói gì. Chỉ có tiếng muỗng khuấy cà phê và tiếng mưa rơi đều đều ngoài mái hiên. Sự im lặng không khó chịu. Trái lại, nó cho phép họ… cảm nhận. Cuộc trò chuyện không còn xoay quanh công việc…

– Dũng: Em từng nghĩ đến việc… nghỉ làm, về chăm con toàn thời gian chưa?
– Hương: (Lắc đầu nhẹ) Em từng nghĩ. Nhưng rồi lại thấy nếu em ở nhà, sẽ không còn là em nữa. Công việc khiến em thấy mình còn giá trị.
– Dũng: Vậy còn chồng em… có thấy giá trị đó không?

Hương im lặng. Tay cô siết nhẹ quai ly.

– Hương (chậm rãi): Ngày xưa có. Giờ thì… chắc ảnh quên mất rồi.

Dũng không nói nữa. Anh chỉ nhìn cô. Không soi mói, không thương hại. Chỉ là một ánh nhìn sâu và rất thật. Kết thúc buổi gặp nhưng để lại dư âm…

Khi ra khỏi quán, mưa đã tạnh. Đường phố vẫn ướt và ánh đèn chiều hắt bóng xuống mặt đường loang loáng. Dũng đưa cô ra tận xe.

– Dũng: Cảm ơn em vì đã đến. Anh biết em do dự.
– Hương (nhìn anh, nhẹ giọng): Cà phê ngon mà.

Cô định bước lên xe thì Dũng gọi nhẹ:

– Dũng: Hương… Em biết không, lâu rồi anh mới ngồi cạnh một người mà thấy bình yên như thế.

Cô quay đầu, không đáp. Nhưng ánh mắt đã nói nhiều hơn lời. Đêm đó Hương nằm trên giường, màn hình điện thoại sáng. Tin nhắn từ Dũng:

– “Anh không mong gì từ em, chỉ là… đôi khi mong em đừng quên cảm giác em từng đáng giá thế nào.”

Cô không nhắn lại. Nhưng sáng hôm sau, cô mặc chiếc váy Dũng từng khen, tô chút son hồng và mỉm cười trong gương… nụ cười ấy đã lâu chưa từng xuất hiện.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Thông tin truyện
Tên truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế
Tác giả Cô vợ Hà Nội
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình
Ngày cập nhật 23/01/2026 05:55 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Cô vợ Hà Nội

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng