Vĩnh Hằng - Quyển 14

Phần 52

– Chẳng lẽ là vì ta động vào chỗ nào đó huyền diệu hay sao?

Hơi thở của Lý Đông Hạo trở nên dồn dập, tâm thần chấn động. Sự bất an trong lòng đã được hắn miễn cưỡng đè ép xuống, lại một lần nữa dâng lên. Đúng là kích động. Hắn cảm thấy, có thể lần này, đối với mình mà nói không phải là chuyện xấu, mà là cơ duyên!

Nhưng gần như đồng thời với sự kích động này dâng lên, Lý Đông Hạo lại trợn mắt há hốc mồm. Hắn hoàn toàn há hốc mồm!

Thậm chí trong đầu hắn cũng có sấm sét ầm ầm đánh xuống. Ở trong mắt của hắn, hắn lập tức liền nhìn thấy phía trước ngoài bậc thang thứ mười ra, lúc này rốt cuộc từ từ huyễn hóa ra, tằng khối lại từng khối tảng đá lớn, tràn ngập uy áp!

Mười một, hai mươi ba, ba mươi lăm, bốn mươi chín, sáu mươi bảy, tám mươi mốt… Cho đến một trăm!

– Sao có thể như vậy được? Một trăm bậc thang!

Lý Đông Hạo chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa. Thân thể hắn cũng có chút đứng không vững. Giống như tất cả mọi thứ trước mắt hoang đường đến cực hạn, vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn. Ở trong mắt của hắn, phía trước hắn, lúc này rất nhiều bậc thang trực tiếp tràn lan triển khai, xem như là những thứ trước mắt này, tròn một trăm bậc thang, từng tầng tăng lên, tản ra khí tức tang thương, sừng sững ở trước mặt Lý Đông Hạo. Nhất là khi hắn chú ý thấy, càng là bậc thang phía sau, trên đó tồn tại uy áp lại càng lớn, đã vượt ra khỏi sự tưởng tượng của hắn.

Thân thể Lý Đông Hạo run rẩy, trong mắt mang theo sự mờ mịt. Lúc này tâm thần hắn đã sắp suy sụp. Sau khi một trăm bậc thang này xuất hiện thêm, hắn liền sụp xuống, ngây người ở nơi đó.

– Đây… Đây là có chuyện gì…

Sắc mặt Lý Đông Hạo tái nhợt. Trong tiếng thì thào, theo tâm thần suy sụp, thân thể hắn cũng không chịu nổi uy áp của bậc thang dưới chân, trong đầu vang lên tiếng nổ lớn. Toàn thân hắn trực tiếp đã bị đánh văng ra khỏi bậc thang. Theo ánh sáng truyền tống lập lòe, thân ảnh của hắn nhất thời đã bị cuốn ra khỏi cửa thứ sáu này.

Thời điểm xuất hiện, hắn đã ở trên quảng trường nơi tay cầm của cây quạt!

Vì lực đánh ra quá lớn, Lý Đông Hạo xuất hiện ở trên quảng trường, bóng người vừa lộ ra, liền trực tiếp phun ra một búng máu tươi lớn. Thân thể hắn lảo đảo lui ra phía sau vài bước. Ánh mắt hắn vẫn tràn ngập sự ngây dại, vẫn mang theo sự mờ mịt không có cách nào tin nổi. Hắn dường như bị công kích khó có thể hình dung. Ngay cả niềm tin giường như cũng muốn vỡ nát.

– Không thể như vậy được…

– Tại sao có thể như vậy…

– Rõ ràng là chín bậc thang…

Lý Đông Hạo mất hồn mất vía, trong miệng lẩm bẩm. Đồng thời, hắn thật sự không dám đi tin tưởng vào tất cả những gì chính mình nhìn thấy được. Thậm chí cho dù là lúc này vì thất bại bị truyền tống đi ra, hắn vẫn có cảm giác dường như tất cả những điều này đều chỉ là ảo giác. Lúc này hắn chợt nắm lấy một bạn đồng hành Bán Thần Tà Hoàng Triều ở bên cạnh.

– Hứa đạo hữu, ngươi… Ngươi cũng từng đi qua cửa thứ sáu. Cửa thứ sáu có mấy bậc thang?

Tu sĩ Bán Thần này bị Lý Đông Hạo bắt được, mắt thấy đôi mắt Lý Đông Hạo tràn ngập tơ máu, trong mờ mịt dường như mang theo sự hoảng sợ, hắn cũng sửng sốt một chút.

– Chín. Lý Đông Hạo, ngươi làm sao vậy?

Vị tu sĩ Bán Thần này có chút do dự mở miệng.

Nghe được lời nói của đối phương, trong đầu Lý Đông Hạo lại chấn động, hơi thở ồ ồ. Dường như vẫn không cam tâm, hắn lui ra phía sau vài bước, tìm được mấy Bán Thần đều dừng lại ở cửa thứ sáu, hỏi từng người một vấn đề giống hệt nhau.

– Chín!

– Chín. Chuyện này mọi người đều biết, đã không phải là bí mật.

– Lý Đông Hạo ngươi làm gì vậy? Loại vấn đề này, còn cần hỏi sao? Chính ngươi đi xem chẳng phải sẽ biết sao?

Nghe tất cả mọi người trả lời, thân thể Lý Đông Hạo càng thêm run rẩy. Vào giờ phút này, theo lời nói của mọi người, một sự ủy khuất mãnh liệt không có cách nào hình dung, hoàn toàn bạo phát.

– Các ngươi đều là chín bậc thang. Vì sao… Vì sao ta gặp phải, là một trăm bậc thang?

Lý Đông Hạo hoàn toàn sụp đổ. Trước đó ở trong cửa ải thứ sau, hắn đã gần như suy sụp. Hiện tại sau khi biết được đáp án, hắn cảm thấy quạt tàn này đối với mình, tràn ngập ác niệm không có cách nào hình dung. Loại ác niệm này, đã khiến cho hắn tuyệt vọng.

Lúc này mọi người ở bốn phía xung quanh sau khi nghe được lời Lý Đông Hạo nói, đều kinh hãi. Mỗi một người mặc dù hoài nghi, nhưng lại càng thêm cẩn thận. Bọn họ cảm thấy độ khó ủa của ải này chắc hẳn sẽ thỉnh thoảng thay đổi. Cùng lúc đó, bọn họ đều thương thay cho Lý Đông Hạo.

– Lý Đông Hạo này gặp xui xẻo… Nghĩ đến tỷ lệ độ khó của cửa ải này thay đổi chắc là rất nhỏ. Vậy mà cũng bị hắn gặp phải.

– Tốc độ của chúng ta phải nhanh hơn nữa. Ta cũng không muốn ở cửa thứ sáu, nhìn thấy được một trăm bậc thang…

Thời điểm mọi người bàn luận, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở phía xa, lúc này cũng trợn mắt há hốc mồm. Những người khác chỉ là nghe ngôn từ của Lý Đông Hạo tưởng tượng ra hình ảnh không giống nhau. Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại chính mắt nhìn thấy được tất cả mọi thứ phát sinh. Một trăm bậc thang ở cửa thứ sáu này, đừng nói là Lý Đông Hạo, cho dù đổi lại là Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng không nắm chắc có thể xông qua.

Lúc này hắn nhìn Lý Đông Hạo đang suy sụp, nhìn mọi người ở bốn phía xung quanh đang bàn luận. Dần dần, Bạch Tiểu Thuần mở miệng hít sâu một hơi.

Sau đó ở trong lòng hắn lại là dâng lên cảm giác mừng như điên!

– Ta… Ta chỉ là suy nghĩ một chút, hy vọng độ khó tăng lên, khiến cho hắn không qua được mà thôi. Nhưng cửa thứ sáu này lại có thể thật sự thay đổi mức độ khó, xuất hiện một trăm bậc thang!

Bạch Tiểu Thuần hít thở cũng không ổn định. Trong mắt của hắn xuất hiện ánh sáng mãnh liệt. Hắn cảm thấy vào giờ phút này, có một cánh cửa lớn hoàn toàn mở ra ở trước mặt mình.

– Hóa ra, sau khi dấu vết của ta chiếm hai phần quạt tàn này, không chỉ là trạng thái có thể so sánh với xông qua cửa ải hai mươi, ta… ta thậm chí có thể sửa đổi lại độ khó của hai mươi cửa ải đầu!

– Trời ạ, ta trước đó quá choáng váng, không nên suy nghĩ mình đi thêm được mấy cửa ải. Ta chắc hẳn phải thay đổi ý nghĩ một chút đã!

– Dựa vào quyền hạn của ta, dựa vào năng lực ta có thể điều khiển mưc độ khó khăn. Mụ nội nó, ta ở chỗ này, ta chính là thần linh!

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Thông tin truyện
Tên truyện Vĩnh Hằng - Quyển 14
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện nonSEX
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Ngày cập nhật 26/11/2019 11:29 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Ma Vương – Quyển 8
Phần 52: Xin Lỗi, Ngươi Nói Đã Muộn Rồi! Đoàn người Vưu Kim của U Mạc thành không một ai có thể thoát khỏi độc thủ của Hàn Thạc. Toàn bộ đều mất mạng tại động khẩu. Phía bên trong động khẩu mùi máu tươi nồng nặc. Đỉnh Linh bay vòng không ngừng chung quanh, hấp thu thần hồn của Thượng vị thần trung kỳ Vưu Kim. Mà thần hồn của đám Thần Vệ kia cũng không có người nào thoát khỏi tác dụng của Đỉnh Linh, tất cả đều bị hút vào bên trong Vạn Ma đỉnh. Dựa theo lời của Đỉnh Linh, chỉ có thần hồn của Thượng vị thần mới có thể luyện chế thành cấp bậc...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển Tập Ma Vương
Ma Vương – Quyển 4
Phần 52: Thạch Đầu Nhân... Ba ngày sau. Năm thủ lĩnh sơn nhân lại tụ hợp tại thành Bố Lôi Đặc Nhĩ. Ngoại trừ A Đức Mạn tuổi tác lớn nhất, bốn thủ lĩnh tuổi tương đối trẻ còn lại dĩ nhiên đều đáp ứng yêu cầu của Hàn Thạc. Ngay cả A Đức Mạn tuy không có hùng tâm tráng chí cũng để đại bộ phận sơn nhân ở mỏ quặng của lão xuống núi đầu quân. Sau khi cùng bốn thủ lĩnh trẻ tuổi thương nghị thì quyết định là lão sẽ phụ trách chung việc khai khoáng ở cả năm ngọn núi. Khoáng thạch khai khoáng được thì cũng chia cho bốn người còn lại một phần...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển Tập Ma Vương
Dương Thần – Quyển 10
Phần 52 Nhìn người đàn ông có vẻ đơn giản này nói ra những lời này, Lâm Nhược Khuê nhất thời, cảm thấy cảm xúc lẫn lộn, ngọt ngào và chua xót đang dâng lên, mâu thuẫn đang đấu tranh, bảo cô làm sao mở miệng được đây. Em không biết. Lâm Nhược Khuê mù mờ lắc đầu. Bây giờ trong đầu em đang rất hỗn loạn, giống như sáng sớm tỉnh dậy, trước mắt là một làn sương mờ, rõ ràng biết con đường ở phía trước, nhưng lại không dám bước đi. Đấy là vì phía trước em không có ngọn đèn sáng chiếu rọi. Dương Thần vỗ ngực. Nếu ngọn đèn của em...
Phân loại: Truyện nonSEX Tuyển tập Dương Thần

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng