Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 51

Rất nhanh, Diệt Tuyệt sư thái cảm thấy toàn bộ hai bàn tay của hắn đã dán lên cái mông của mình rồi, hơn nữa còn đang chậm rãi cao thấp di động, từ hai bên mông truyền đến nhiệt độ lòng bàn tay của hắn làm cho Diệt Tuyệt sư thái không khỏi khẽ run nhè nhẹ, cái mông to tròn mê người của Diệt Tuyệt sư thái cao quý trong nháy mắt rơi vào đôi ma trảo của Trương Siêu Quần xấu xa, một thoáng đắn đo Diệt Tuyệt sư thái thoáng cái liền cảm giác thân thể nóng hổi bắt đầu có chút bất an như là vặn vẹo, cái cảm giác đã chôn vùi qua bao nhiêu năm mỗi khi gần gủi với người yêu là Cô Hồng Tử tưởng chừng đã quên lãng xóa nhòa lại quay về đột ngột, cái âm đạo chợt bài tiết dinh dính dịch nhờn không thể khống chế được, hoa điền trong mật đạo ri rỉ tươm ra dịch nhờn, Diệt Tuyệt sư thái chỉ cảm thấy thân dưới truyền đến từng đợt tô ngứa, mà cái tô ngứa này lại rất nhanh truyền khắp toàn thân, thân dưới cái âm hộ sớm bị cái mặt Trương Siêu Quần dụi vào ma sát nên hồng thủy đã tràn lan, toàn thân vừa chua xót lại tê dại, mỗi lần mặt hắn dụi vào một cái, liền đem cái mu âm hộ hơi nhô lên bị ao hãm nhấn xuống, hơi thở nóng bỏng từ cái mũi của hắn tựa hồ như cách cái áo tăng bào xuyên thấu qua cái tiểu khố bằng lụa mỏng, trực tiếp thổi vào bên cái khe nứt ẩn giấu kín đáo hơn hai chục năm nay, kể từ khi Cô Hồng Tử bị Dương Tiêu chọc tức mà chết…

Bên trong cái tiểu khố bằng tơ lụa mỏng manh bao bọc âm hộ bất giác trở nên ẩm ướt, đã không phải là sơ ca Trương Siêu Quần thoáng cái tựu hiểu rõ là chuyện gì xảy ra, cặp đùi ngọc của sư thái không tự chủ kín đáo từ từ kẹp chặt lại, thoang thoảng cái mùi hăng ngây của cái âm hộ Diệt Tuyệt sư thái chui vào bên trong lỗ mũi Trương Siêu Quần làm cho hắn sững sờ, hắn thừa biết đây là mùi của con cái tiết ra khi muốn động dục, lẽ nào…..

Diệt Tuyệt sư thái lúc này cũng lớn tiếng nói tiếp:

– Đứng lên ngay, ngươi cứ giả vờ quỳ khóc ta sẽ đánh ngay một chưởng chết toi bây giờ.

Lúc này Trương Siêu Quần mới cười hì hì đứng dậy, trên mặt so với hoa tươi còn xán lạn hơn:

– Sư thái nói sai rồi, sư thái là người bất lão…không chỉ là bất lão, nhìn qua lại còn vô cùng mỹ lệ, trẻ tuổi, nói thật tiểu bối cảm thấy sư thái cùng với dung mạo Kỷ sư tỷ giống như là tỷ muội vậy, mới nhìn, vẫn đúng là không phân được ai lớn tuổi hơn…

Diệt Tuyệt sư thái xưa nay nghiêm túc thận trọng, đối với bất kỳ người nào đều không để lộ sắc thái, hôm nay gặp phải miệng lưỡi của Trương Siêu Quần này không còn tính khí như bây lâu nay, tính ra là không biết đã trãi qua bao nhiêu năm rồi trong lòng cũng không có được vui vẻ như thế, hôm nay số lần mỉm cười gộp lại so với quá khứ bằng quá mấy chục năm đã qua, trong lòng sư thái chợt quay về yêu thích thiếu niên cơ trí hơn người này cực điểm, ý niệm thu làm đồ đệ nhất thời xuất hiện, nhưng lại nghĩ đến, hắn là đệ tử chân truyền của Trương Tam Phong, theo bối phận để tính, thì làm sao quay đầu làm đệ tử của phái Nga Mi? Loại bỏ đi cái ý niệm này, trong đầu không ngờ lại tính toán xem trong đám nữ đệ tử tục gia của phái Nga Mi có người nào có thể gả cho hắn, để cho hắn sau này còn có lý do thường xuyên đến núi Nga Mi cùng mình trò chuyện.

– Như vậy đi, xem ra thì Trương thiếu hiệp biện hộ cho Hiểu Phù ngươi, ta đáp ứng, sau khi trở lại Nga mi, xuống tóc làm ni cô, nhưng phải diện bích hối lỗi trong ba năm, những năm qua võ công của ngươi hoang phế không ít, rất nhiều các sư muội đều sắp bắt kịp ngươi rồi, ngươi ở trong hậu sơn cố gắng nghiên cứu hai pho kiếm pháp là “Diệt kiếm” và “Tuyệt kiếm” cho kỷ lưỡng, chưởng môn phái Nga Mi sau này, võ công nhất định phải cao cường, nếu không được vậy thì làm sao nhật hậu phục chúng? Hiểu Phù ngươi có nghe rỏ hay không?

Kỷ Hiểu Phù nửa mừng nửa lo, sư phụ không chỉ là tha tính mạng cho mình, còn muốn đem vị trí chưởng môn phái Nga Mi giao cho mình, chuyện này… đây là đang nằm mơ sao? Nàng ngây người hồi lâu cũng không nhớ rõ đáp lại, Diệt Tuyệt sư thái lúc này tâm tình đang tốt, cười nói:

– Nhìn ngươi dáng dấp này, vui mừng đến mức sững sờ như trời trồng sao?

Kỷ Hiểu Phù vội vàng lần thứ hai quỳ gối, nặng nề dập đầu ba cái trước chân Diệt Tuyệt sư thái, khóc ròng nói:

– Đa tạ sư phụ tha chết.

Diệt Tuyệt sư thái cũng không để ý tới nàng, ngược lại nắm lấy bàn tay của Trương Siêu Quần đang đứng bên cạnh, hòa nhã nói:

– Trương thiếu hiệp, sau này rảnh rỗi, nêu không ngại thì lên núi Nga Mi chơi, Nga Mi sơn tuy rằng không sánh với sự hùng vĩ của Võ Đang sơn, nhưng cũng non cao nước biếc, phong cảnh khắp nơi nơi.

Trong đôi mắt Diệt Tuyệt sư thái thể hiện rất là thành ý tha thiết.

Kỷ Hiểu Phù từ nhỏ đến lớn chưa từng bao giờ gặp được sư phụ mình đối với người ngoài hiền lành như vậy, không khỏi kinh ngạc….

Trương Siêu Quần bị Diệt Tuyệt sư thái nắm chặt bàn tay, hắn chỉ cảm thấy bàn tay sư thái mềm mại, càng là nghe thấy được trên thân thể sư thái truyền đến một luồng mùi thơm thanh nhã, trong đầu hắn mơ mơ màng màng, phân biệt không ra đó là hương thào dược cây cỏ khi tắm rửa còn đọng lại, hay là mùi thơm tự nhiên của cơ thể, hơn 40 tuổi Tuyệt Diệt lão ni nhìn qua cũng chỉ tựa như là nữ nhân mới 30 tuổi vậy, một cỗ thành thục phong vận, khiến người ta không nhịn được lòng ngứa ngáy khó chịu, trong lòng ý niệm dục vọng đột ngột sinh sôi, trên mặt hắn lập tức bừng đỏ.

Diệt Tuyệt sư thái liền nhận thấy, lập tức ý thức được chính mình có chút sơ xuất, cười vang nói:

– Trương thiếu hiệp, ngươi làm sao vậy mặt đỏ như vậy? Bị bần ni nắm tay, đầu óc ranh ma quỷ quái của ngươi chẳng lẽ lại nghĩ đến chuyện gì hay sao?

Trương Siêu Quần càng lúng túng, vội nói:

– Không có… không có …tiểu bối…

Hắn lắp bắp “ tiểu bối “ một hồi, trên mặt càng là đỏ thấu, nói không ra lời, thấy hắn mất tự nhiên như vậy, Diệt Tuyệt sư thái trong lòng tạo nên những làn gợn sóng lăn tăn, nhu tình chôn dấu đã lâu, lần này so với gã thiếu niên nhỏ tuổi gấp đôi lại tự nhiên gây nên xúc động.

– Được rồi, bần ni còn có chuyện phải làm, sẽ không làm ngươi khó xử nữa, sau này rảnh rỗi, nhất định nhớ tới Nga Mi sơn làm khách nhé! Hiểu Phù, thôi chúng ta đi!

Diệt Tuyệt sư thái lần này hạ sơn đến đây, là mục đích đi tìm Kỷ Hiểu Phù, xong việc rồi thì đầu còn sự việc gì khác muốn làm?

– Sư phụ, đồ nhi xin còn có ít lời nói cùng với Trương sư đệ.

Kỷ Hiểu Phù biểu hiện tâm tình phức tạp liếc nhìn Trương Siêu Quần.

Diệt Tuyệt sư thái nhíu đôi chân mày, lạnh lùng nói:

– Ta ở đằng trước chờ ngươi.

Kỷ Hiểu Phù thấy Diệt Tuyệt sư thái cùng với Trương Siêu Quần nói chuyện thì vẻ mặt ôn hòa, thần thái thân thiết chưa bao giờ có khách khí như thế, nhưng khi xoay mặt nói chuyện với chính mình, thật giống như băng sơn đá lạnh, cho nên nàng hướng ánh mắt về phía Trương Siêu Quần, bắt đầu cảm thấy hình như cũng có điều gì đó khác thường.

Kỷ Hiểu Phù vẫn nhìn về hướng Trương Siêu Quần, trong ánh mắt biểu nàng hiện phức tạp, không biết nên nói cái gì, khi thì ngơ ngác, khi thì hoảng hốt, nghĩ đến đêm qua chính mình hoang đường, nàng không biết làm sao mở miệng, ngược lại thì Trương Siêu Quần thở dài hỏi trước:

– Kỷ sư tỷ, cần gì mà phải xuống tóc làm ni cô? Sư tỷ không đi gặp Dương Tiêu thì Bất Hối sẽ làm sao đây?

Kỷ Hiểu Phù ngẩn người, sâu kín nói:

– Trương sư đệ, ta cũng không hiểu rõ…lúc cùng với Dương Tiêu, đó là vạn bất đắc dĩ, bị y bức bách, nhưng ta lại không hối hận, ngươi có thể giúp ta một chuyện được không?

Trương Siêu Quần cũng đoán được nàng muốn nói cái gì, liền mở miệng

– Kỷ sư tỷ có phải là muốn tiểu đệ mang Bất Hối đi tìm phụ thân của nàng?

Kỷ Hiểu Phù đau thương nói:

– Đúng, chung quy là ta không thể mang theo Bất Hối về núi Nga Mi.

Trương Siêu Quần thấy nàng thống khổ, đành thở dài:

– Sư tỷ thật sự không muốn cùng Dương Tiêu gặp mặt sao?

Kỷ Hiểu Phù lắc đầu:

– Ta làm sao lại có thể mắc thêm lỗi lầm nữa? Chính như lời ngươi nói, nếu như y thật sự yêu ta, lại sao lại mặc kệ cho ta một mình nuôi nấng Bất Hối như thế nhiều năm qua? Nam nhân… nam nhân khi chưa chiếm đoạt được thân thể nữ nhân thì lời ngon tiếng ngọt, ngậm trong miệng sợ tan, đội ở trên đầu sợ nắng, chuyện gì cũng có thể liều mạng, đến khi có được thân thể rồi, thì…haha..

Trương Siêu Quần lúng túng, cũng nói không ra lời, theo như lời nàng nói, thì tất cả nam nhân đều có phẩm chất là tính vô sỉ nhất, nhưng trên đời này, nam nhân đâu phải là ai cũng vậy? Không chiếm được thì trước sau gì cũng nói tốt, một khi được, bỏ đi thì diễn kịch quá tệ

Kỷ Hiểu Phù mắt nhìn lên bầu trời, không chớp, thấp giọng nói:

– Trương sư đệ, chuyện tối hôm qua, xin ngươi chớ trách, là do ta mơ mơ màng màng bị ảo giác, nhìn ngươi lại nhận ra y, ta biết…ngươi sẽ không đem chuyện này nói ra, có đúng không?

Trương Siêu Quần lại nhớ tới đêm qua cảm xúc mãnh liệt, nàng với cái kia cuồng dã, không hề bảo lưu phóng túng, không khỏi mặt đỏ tới mang tai, một trận giao hoan kiều diễm, thực là rung động tâm hồn, dư vị vô cùng…

Kỷ Hiểu Phù lại nói tiếp:

– Trương sư đệ, y hiện đang ở núi Côn Luân ẩn cư trên ngọn Tọa Vong Phong, ngươi giúp ta đem Bất Hối đưa đi đến nơi đó gặp y, Hiểu Phù vô cùng cảm kích.

Nói tới chỗ này, nàng hạ thấp người xuống, dịu dàng cúi đầu.

Trương Siêu Quần vội vã tiến tới đỡ nàng lên, nói:

– Được rồi tiểu đệ đáp ứng sư tỷ, đừng khách sáo như thế.

Hai tay hắn vừa vừa tiếp xúc với đôi vai thon gầy của nàng, chỉ thấy Kỷ Hiểu Phù hai gò má ửng hồng, cúi đầu, không dám nhìn hắn.

Mỹ nhân ở trước, da bạch trắng hơn tuyết, mái tóc như vân, thân thể truyền đến hương thơm thoang thoảng, Trương Siêu Quần tâm thần rung động, không kìm lòng được mà cúi đầu hôn lên đôi môi của nàng, Kỷ Hiểu Phù đột làm như bị độc trùng xà cắn một cái, toàn thân run rẩy, lui về sau mấy bước kinh ngạc nói:

– Trương sư đệ ngươi… ngươi…

Trương Siêu Quần sau khi hôn lên đôi môi nàng, lập tức hối hận, ngượng ngùng cúi đầu:

– Xin lỗi, tiểu đệ nhất thời… nhất thời không kìm lòng được… mới…

Dù hắn xưa nay miệng lưỡi nhanh nhẹn, giờ khắc nàylại không có gì để nói…có nói cũng không ra lời.

Kỷ Hiểu Phù nói:

– Hiểu phù là người không còn thanh bạch, Trương sư đệ tương lai có thể tìm được một cô nương trong trắng mỹ lệ thiện lương sạch sẽ không chút tì vết để làm bạn về sau…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Thông tin truyện
Tên truyện Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1
Tác giả Dịch giả Meode
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Dâm thư Trung Quốc, Đụ máy bay, Truyện cổ trang, Truyện sắc hiệp, Truyện sex hiếp dâm, Truyện sex phá trinh
Ngày cập nhật 16/12/2017 12:59 (GMT+7)

Mục lục truyện của Dịch giả Meode

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng